"..."
Ngoài cửa ồn ào như một cái chợ, tất cả đều là người đến xin ở nhờ.
Hạ Tiểu Mãn sa sầm mặt mày, lấy điện thoại ra định hỏi Tôn Tình xem tình hình bên ngoài thế nào. Mở điện thoại lên mới phát hiện không có tín hiệu, ngay cả tin nhắn cũng không gửi đi được.
Đang lúc bực bội thì cửa sổ ban công vang lên tiếng gõ "cộc, cộc, cộc".
Nghe âm thanh có vẻ không bình thường, Hạ Tiểu Mãn đi ra ban công, phát hiện người ở phòng 703 bên cạnh đang dùng cây chổi gõ vào cửa sổ nhà cô một cách có quy luật.
Ban công nhà cô và nhà 703 nằm trên cùng một bức tường, cách nhau khoảng hai, ba mét.
Hạ Tiểu Mãn vừa mở cửa sổ ban công, nước mưa lập tức tạt vào mặt, khiến cô ướt như chuột lột.
Chu Thu Dương khum tay thành hình cái loa, hét lớn: "Đừng mở cửa! Tầng bốn bị ngập hết rồi, ngoài hành lang toàn là người của tầng bốn thôi!"
Mưa gió quá lớn, lại thêm tiếng sấm, Chu Thu Dương phải lặp lại hai lần Hạ Tiểu Mãn mới nghe rõ anh ta đang nói gì.
Cô hỏi han theo phép lịch sự: "Anh và Tôn Tình các cô ấy thế nào rồi?"
"Tối qua bọn họ định xông vào nhà Tôn Tình, bị Tôn Tình và Diệp Hiểu Khiết đánh cho một trận nên thân rồi. Nhà tôi thì bị tôi dùng tủ lạnh chặn cửa, bọn họ không vào được."
Nghe Chu Thu Dương nói, Hạ Tiểu Mãn gãi đầu, tối qua cô ngủ cũng đâu có say lắm, sao lại không nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài nhỉ? Chắc là do cửa phòng kê quá nhiều đồ nên đã cách âm.
"Phòng 702 đối diện nhà cô bị người của phòng 404 chiếm rồi, mấy gã đàn ông đó trông dữ như hung thần ác sát, nhìn là biết không dễ dây vào, cô ra khỏi cửa thì phải cẩn thận một chút." Chu Thu Dương chia sẻ xong thông tin liền lập tức đóng cửa sổ, chậm một giây cũng sợ bị sét đánh chết.
Hạ Tiểu Mãn thở dài, không ra ngoài được, chỉ có thể ở nhà tự tìm cách giải khuây.
Trận ẩu đả ngày hôm qua đã khiến cô nhận ra thực lực của chính mình. Trước kia ở trong thôn, cô ỷ mình sức khỏe, thường xuyên đánh nhau với đám bạn cùng lứa. Không có ai che chở, cô đánh nhau liều mạng, mà người trong thôn lại không dám xuống tay độc ác, nên lần nào cô cũng có thể đánh cho người khác kêu cha gọi mẹ. Nhưng người bên ngoài thì khác, một khi đυ.ng đến lợi ích, họ có thể chém chết cô.
Hôm qua nhìn thấy kỹ năng dứt khoát của Diệp Hiểu Khiết và Tôn Tình, cô mới ý thức được sự chênh lệch.
Không thể ra ngoài tìm Diệp Hiểu Khiết học Tán thủ, Hạ Tiểu Mãn dứt khoát tự rèn luyện thể chất ở nhà. Buổi sáng tập nâng cao đùi, nhảy dang tay khép chân tại chỗ, đứng tấn để rèn luyện sức mạnh phần dưới. Buổi chiều hít đất, nâng chai nước khoáng, trồng cây chuối để rèn luyện sức mạnh cánh tay. Buổi tối plank, gập bụng để rèn luyện sức mạnh vùng bụng.
Cánh tay đau nhức, cơ bắp chân căng cứng thì cô lấy rượu thuốc ra xoa bóp, rồi dán cao giảm đau.
Chỉ cần chưa luyện đến chết, thì cứ luyện đến chết.
Mỗi khi thật sự không chịu nổi, cô lại nhớ về chuyện bị cha mẹ bán cho một lão già độc thân ở trên núi làm vợ hồi cấp ba. Cô nghiến răng kiên trì, tuyệt đối sẽ không bao giờ quay lại cái thôn sơn cước đó nữa!
Suốt một ngày, mồ hôi tuôn như mưa, bao nhiêu hơi ẩm tích tụ trong cơ thể do nước lũ cũng bị thải ra hết sạch.
---
Bầu trời như thể bị xé toạc một lỗ hổng khổng lồ, mưa như trút nước, tuôn xối xả như thác đổ. Đường phố biến thành một dòng sông cuồng nộ, những con sóng lớn liên tục vỗ vào tường các tòa nhà ven đường. Nước lũ dâng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, nước đã ngập đến tầng năm.
Nửa đêm, Hạ Tiểu Mãn bị tiếng đập cửa dồn dập đánh thức.
"Hạ Tiểu Mãn! Tôi biết cô ở bên trong, tôi là Tần Nhã Lệ đây, cô mở cửa ra đi, tầng năm bị ngập rồi, tôi tạm thời không có chỗ ở, có thể cho tôi ở nhờ nhà cô vài ngày được không?" Tần Nhã Lệ không biết mệt, lặp đi lặp lại cùng một lời.
Hạ Tiểu Mãn hít một hơi thật sâu, hét ra cửa: "Nhà tôi cũng bị ngập rồi, cô không thấy nước từ cửa nhà tôi chảy ra ngoài à? Cô lên tầng trên mà ở nhờ, nhà tôi không có chỗ."
"Tầng tám không lên được, họ lắp một cái cửa sắt ở cầu thang chặn lại rồi, chúng tôi chỉ có thể lên tầng bảy thôi."
Hạ Tiểu Mãn: "..."
Chết tiệt, người tầng tám cũng ranh ma thật, im hơi lặng tiếng lắp hẳn một cái cửa sắt, biết thế mình cũng lắp.
Tần Nhã Lệ vẫn tiếp tục gõ cửa: "Hạ Tiểu Mãn, cô không cho ở nhờ thì thôi, có thể cho tôi một gói băng vệ sinh được không, tôi đến tháng rồi."
Đều là phụ nữ, Hạ Tiểu Mãn vô cùng thấu hiểu nỗi khổ khi đến tháng mà không có băng vệ sinh. Hồi cấp hai cô mới có kinh nguyệt, cha mẹ không chịu mua băng vệ sinh cho, cô toàn phải lót một lớp giấy vệ sinh thật dày trong quần, thường xuyên làm bẩn quần. Các bạn học nhìn thấy vết máu trên quần cô đều lén lút sau lưng chê cười.
Nghĩ đến những chuyện đã qua, lòng Hạ Tiểu Mãn vẫn có chút chua xót.
Vì mình từng dầm mưa, nên... phải xé nát ô của người khác!
"Xin lỗi nhé, kinh nguyệt của tôi bốn mùa một lần, tháng trước vừa mới bị xong, lần tiếp theo phải hai tháng nữa, nên trong nhà không có sẵn băng vệ sinh. Cô lấy tạm giấy ăn lót đi!"
Tần Nhã Lệ: "..."
"Giấy ăn thì lót thế nào được? Hạ Tiểu Mãn, cô có chút lòng đồng cảm nào không, chúng ta đều là phụ nữ, mượn một gói băng vệ sinh cũng không được à?"
Hạ Tiểu Mãn thái độ kiên quyết: "Tôi máu lạnh, tôi vô tình, tôi là một người phụ nữ không có lòng đồng cảm, đừng nói một gói, một miếng băng vệ sinh tôi cũng không cho cô."
Đùa à, ngoài hành lang toàn là người, cô dám chắc chắn, chỉ cần cô mở cửa, Tần Nhã Lệ sẽ lập tức đẩy cửa xông vào. Hơn nữa, cô nhớ rất rõ đầu tháng Tần Nhã Lệ vừa mới mua online cả một thùng băng vệ sinh, chắc là nhân dịp sale để tích trữ, làm sao có thể dùng hết nhanh như vậy được, dù có bị băng huyết cũng không dùng nhiều đến thế.