Chương 13: Cơn bão ập đến sớm

Chưa đến tầng bốn, Hạ Tiểu Mãn đã nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết.

"Các anh là đội cứu hộ, các anh không thể thấy chết mà không cứu được! Chồng tôi vẫn còn ở ngoài kia, các anh mau đi cứu anh ấy đi!"

"Tôi xin các anh! Con trai tôi mới ba tuổi, nó không thể không có ba! Tôi cầu xin các anh, đi cứu anh ấy đi! Tôi xin các anh!"

Một người mẹ trẻ tuổi quỳ gối trước mặt nhân viên cứu hộ, khóc lóc cầu xin họ ra ngoài cứu người.

Nhân viên cứu hộ trông rất khó xử: "Không phải chúng tôi thấy chết không cứu, mà là thật sự không thể cứu được. Gió bên ngoài quá lớn, thuyền vừa ra ngoài sẽ bị thổi bay ngay."

"Mẹ nó chứ cứu không được là thế nào, tao thấy chúng mày chỉ là không muốn đi cứu thôi. Sợ chết như vậy thì làm nhân viên cứu hộ làm gì!"

Một gã đàn ông cao to lực lưỡng đẩy vai người nhân viên cứu hộ: "Đồ vô dụng, mày không đi cứu thì để tao! Đưa xuồng cao su cho tao, tao ra ngoài cứu người!"

Người nhân viên cứu hộ bất lực đến cực điểm: "Mong mọi người hãy lý trí một chút, mưa gió bên ngoài quá lớn, xuồng cao su vừa thả xuống sẽ bị thổi bay ngay lập tức. Đến lúc đó mọi người không những không cứu được người mà còn có thể mất mạng, đừng hy sinh vô ích."

Anh ta hết lời khuyên can, nhưng không một ai chịu nghe.

Sau vài lần xô đẩy, thấy các nhân viên cứu hộ không dám phản kháng, đám đông cư dân liền xông vào cưỡng đoạt chiếc xuồng cao su.

Bốn năm người khiêng chiếc xuồng ra ngoài. Thế nhưng, xuồng vừa được đặt xuống mặt nước, một cơn gió giật đã ngay lập tức thổi bay nó đi. Mấy người đang giữ chặt chiếc xuồng bị nó kéo văng ra ngoài vài mét. Khi họ kịp phản ứng thì đã bị sóng lớn nhấn chìm trong biển nước.

Các nhân viên cứu hộ hét lớn gọi người cứu giúp, nhưng lúc này đã quá muộn. Mưa gió quá lớn, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, những người bám theo chiếc xuồng đã biến mất cả người lẫn thuyền trong màn mưa.

Một nhân viên cứu hộ hối hận đến mức đập thùm thụp vào đùi: "Haizz, tôi đã nói là không thể ra ngoài rồi mà, các người cứ không nghe, bây giờ thì xảy ra chuyện rồi!"

Hiện trường chìm trong im lặng. Mấy người lớn tiếng nhất trong đám đông lặng lẽ rời đi, sợ bị liên lụy. Khi không động đến lợi ích của bản thân, nhiều người sẵn sàng đứng ra làm anh hùng. Nhưng một khi đυ.ng chạm đến lợi ích của mình, họ sẽ lảng tránh như thể nhìn thấy ôn dịch.

Người mẹ trẻ khóc đến gần như ngất đi, nhưng những người xung quanh vừa mới chứng kiến sự khủng khϊếp của mưa bão bên ngoài, không một ai dám đề nghị ra ngoài tìm người nữa.

"Bây giờ còn nhận đồ cứu trợ được không?" Giọng nói của Hạ Tiểu Mãn phá vỡ bầu không khí nặng nề.

Mọi người lúc này mới dần nhớ ra mục đích họ tập trung ở tầng bốn, bèn ồn ào hỏi nhân viên cứu hộ xem có thể nhận đồ được không.

Đồ cứu trợ vẫn là mì gói và nước khoáng: năm gói mì lớn, mỗi gói có năm túi nhỏ, đủ ăn trong bảy ngày; và bảy chai nước khoáng 500ml.

Về đến nhà, Hạ Tiểu Mãn thu hết toàn bộ vật tư trong nhà vào không gian.

Nước lũ từ cống dâng ngược lên, cộng với nước mưa từ cửa sổ thấm vào, căn phòng đã ngập trong biển nước.

Cô không có ý định dọn dẹp, chủ yếu là vì không thể nào dọn sạch được. Nước từ cống thoát nước vẫn cứ ùng ục trào ra, dù có dùng pittông thông cống cũng không chặn nổi, nước từ cửa sổ cũng liên tục chảy vào.

Dù sao cũng không dọn sạch được, cô dứt khoát không dọn nữa, chỉ lấy mấy miếng rèm cửa rách chặn ở cửa phòng ngủ, ngăn không cho nước tràn vào.

Giữa phòng ngủ ngoài một chiếc giường ra thì không còn gì cả. Tủ quần áo cũng đã bị Hạ Tiểu Mãn thu vào không gian. Căn phòng trống trải khiến lũ gián và chuột không có chỗ ẩn nấp. Chẳng tốn nhiều công sức, Hạ Tiểu Mãn đã tiêu diệt hết chúng trong phòng ngủ.

Làm xong mọi việc, cũng đã đến giờ cơm tối.

Hạ Tiểu Mãn lấy bếp gas mini từ trong không gian ra, đặt lên một chiếc nồi lẩu nhỏ, chọn một gói bún ốc cay cay, nặng mùi rồi cho nước vào nấu.

Chờ nước sôi, cô lại chọn vài loại viên thả lẩu và thịt bò ba chỉ mình thích cho vào.

Mùi bún ốc vừa thơm vừa nồng đặc trưng khiến Hạ Tiểu Mãn cảm thấy ngon miệng hẳn lên. Không khí ẩm ướt và nước mưa có thể ngăn cách mùi hương một cách hiệu quả, đó chính là một lợi ích của những ngày mưa.

Trận giông bão cực mạnh mà cấp trên phải đặc biệt lưu ý đúng là không tầm thường.

Suốt một đêm, tiếng rít như ấm nước sôi ngoài cửa sổ không hề dừng lại. Hạ Tiểu Mãn ngủ chẳng hề yên ổn, những tiếng sấm đứt quãng dọa cô đến mức sắp lên cơn đau tim. Đêm qua ăn đồ quá cay nên sáng nay bụng dạ cô không được ổn.

Hạ Tiểu Mãn dùng một chiếc túi nilon đen để giải quyết nhu cầu cá nhân, sau đó buộc chặt lại rồi ném vào một góc ban công. Rửa mặt xong, cô ăn một bát hoành thánh thanh đạm rồi định sang phòng 704 tìm Diệp Hiểu Khiết để học Tán thủ.

Vừa mở cửa, nhìn thấy một đám đông đang đứng kín hành lang, Hạ Tiểu Mãn nhanh như chớp đóng sầm cửa lại, tiện tay lấy hai chiếc tủ quần áo bằng gỗ đặc từ trong không gian ra chặn cửa.

Cùng lúc đó, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

"Cô gái ơi, mở cửa ra! Chú là Vương ở phòng 402 đây, nhà chúng tôi bị ngập rồi, muốn ở nhờ nhà cháu vài hôm! Chú có thể trả tiền phòng!"

"Tôi cũng có thể trả tiền phòng, một ngày 500, tôi có tiền mặt! Em gái ơi, em mở cửa ra đi, chúng ta thương lượng một chút."

"Năm trăm tệ mà cũng dám nói ra à, cô em, tôi trả một nghìn, một ngày một nghìn!"

"Cút cút cút! Còn một ngày một nghìn, bây giờ ông có lấy ra được không? Hứa suông thì ai mà chẳng làm được, tôi còn hứa một ngày một vạn đây này."

"Người đẹp ơi, em đừng nghe bọn họ, toàn là lừa em, hứa suông thôi. Anh đây có vàng, chỉ cần em cho anh ở nhờ vài hôm, số vàng này là của em hết!"