Chương 12.2: Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình

"Đối với kẻ địch mà nhân từ, chính là tàn nhẫn với bản thân." những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn đã dạy cho cô điều đó. Nếu Tôn Tình muốn nhân từ với kẻ địch, vậy thì những chuyện tiếp theo nên do chính cô ấy xử lý.

"Bây giờ là xã hội có pháp luật, bọn họ phạm pháp sẽ có người trừng trị, nhưng nếu chúng ta gϊếŧ họ, chúng ta có thể sẽ phải ngồi tù."

Tôn Tình nhảy xuống xuồng cao su: "Tôi có mang theo điện thoại, lát nữa tôi sẽ chụp lại mặt bọn họ. Vận chuyển vật tư về xong, tôi sẽ lái xuồng đi tìm đội cứu hộ để bắt người."

Cô chụp lại ảnh của những kẻ đó rồi cắt đứt dây thừng và rời đi.

Có xuồng cao su, nhóm Hạ Tiểu Mãn được giải phóng đôi tay, nhẹ nhàng trở về khu chung cư. Dọc đường, họ nhận được vô số ánh mắt ghen tị và ngưỡng mộ.

Về đến chân tòa nhà, Hạ Tiểu Mãn lên lầu gọi Chu Thu Dương xuống chuyển đồ. Có lẽ mọi người trong tòa nhà đều đã ra ngoài tìm vật tư nên dọc đường đi cô không gặp mấy ai.

Sau khi thuận lợi chuyển đồ về nhà, Tôn Tình lái xuồng đi tìm đội cứu hộ, còn nhóm Hạ Tiểu Mãn thì tập trung ở hành lang tầng bảy để phân chia vật tư.

Vừa chia xong đồ, Tôn Tình đã quay lại.

Cô vừa ra khỏi khu chung cư không bao lâu thì gặp được đội cứu hộ đang phân phát vật tư. Sau khi trình báo lại toàn bộ vụ việc gϊếŧ người cướp xuồng và gửi ảnh cho họ, cô được đưa về khu chung cư.

Chu Thu Dương nắm được điểm mấu chốt: "Có đội cứu hộ vận chuyển vật tư ư?"

Tôn Tình gật đầu: "Ừm, đội cứu hộ nói ngày mai sẽ có một trận giông bão cực mạnh, mưa sẽ rất to, có thể còn kinh khủng hơn cả ngày lũ dâng ngược. Vì vậy, họ phát trước một đợt vật tư, dặn mọi người cố gắng ở yên trong nhà, đừng ra ngoài."

"Còn kinh khủng hơn cả ngày lũ dâng ngược ư? Vậy có ngập đến tầng bảy của chúng ta không?" Chu Thu Dương lo lắng hỏi.

Lũ dâng ngược đến nay đã được một tuần, nước đã ngập đến tầng ba. Nếu trận giông bão này kéo dài một tuần, có khả năng sẽ ngập đến cả tầng bảy.

"Không biết nữa, hy vọng là không bị ngập." Tôn Tình mặt mày ủ rũ chuyển vật tư về phòng: "Trời ơi! Sao trong phòng toàn là nước thế này?"

Chu Thu Dương vừa định giải thích có thể là do nước lũ dâng ngược, giọng nói điên cuồng của Tôn Tình lại vang lên: "Mẹ kiếp! Sao nhiều gián thế này! Trời đất quỷ thần ơi, chuột, một con chuột rõ to, không, hai con, chuột to quá!"

"Con chuột chết tiệt, đứng lại! Bà đây liều mạng với mày!"

Một trận gà bay chó sủa diễn ra, vài con chuột cống đen ngòm từ phòng Tôn Tình chạy túa ra.

Hạ Tiểu Mãn có một dự cảm không lành.

Cô mở cửa phòng mình, đập vào mắt là một vũng nước bẩn. Trong bóng tối, lũ gián to bằng ngón tay cái sột soạt chui vào các khe hẹp, thỉnh thoảng có vài bóng đen vèo qua.

"Chu Thu Dương, tòa nhà anh nói mới mở bán ở đâu vậy?" Cô muốn chuyển nhà. Cái nơi quỷ quái này cô không muốn ở thêm một giây nào nữa.

"Khu chung cư Thần Dương, ở bên phía đường Nam Trung Giang."

Hạ Tiểu Mãn nhíu mày: "Xa vậy."

Từ khu chung cư này đến đường Nam Trung Giang, đi xe buýt phải mất hơn một tiếng. Nếu chèo thuyền kayak, ít nhất cũng phải ba, bốn tiếng, đó là trong điều kiện mọi thứ thuận lợi và không mang theo quá nhiều đồ đạc.

Diệp Hiểu Khiết nhìn ra ý định của Hạ Tiểu Mãn: "Cô muốn chuyển nhà ngay bây giờ à?"

Hạ Tiểu Mãn gật đầu: "Nếu mấy ngày tới đều có mưa bão lớn, tầng của chúng ta sớm muộn gì cũng bị ngập, các hộ ở tầng dưới cũng sẽ di chuyển lên trên."

Dân cư đông đúc mà vật tư thì khan hiếm. Các hộ ở tầng dưới chắc chắn sẽ nhòm ngó mấy nhà của họ. Một khi cư dân trong tòa nhà đồng loạt tấn công, họ sẽ khó lòng giữ được vật tư của mình, thậm chí có thể mất mạng.

Bị gián và chuột dồn đến bờ vực sụp đổ, Tôn Tình hét lên: "Tôi đồng ý chuyển! Chuyển ngay và luôn!"

"Nhiều đồ như vậy, làm sao mà chuyển?" Chu Thu Dương hỏi.

Diệp Hiểu Khiết suy nghĩ một lát rồi nói: "Gom hết đệm hơi lại, đặt những món đồ to và nặng lên trên đó. Những món nhỏ thì cho vào túi chống nước, dùng dây thừng buộc chặt vào thuyền kayak."

Tôn Tình gật đầu: "Cứ làm vậy đi! Phải nhanh lên một chút, không thì chờ các hộ tầng dưới về lại bị làm phiền cho xem."

Mọi người nhanh chóng trở về phòng của mình, tay chân lanh lẹ thu dọn đồ đạc.

Thu dọn được một nửa, đội cứu hộ cầm loa thông báo mọi người xuống lầu nhận đồ cứu trợ. Nhóm của Hạ Tiểu Mãn không ai đi xuống, họ tranh thủ từng giây để thu dọn đồ đạc trong nhà.

Ầm!

Một tiếng sét nổ vang ngay bên tai, cả tòa nhà dường như rung chuyển.

Hạ Tiểu Mãn lao ra ban công. Bên ngoài trời đất tối sầm, cuồng phong thổi tung mặt nước lũ tạo thành những con sóng dữ dội. Những người ra ngoài tìm đồ chưa kịp về nhà đang bám chặt vào những chiếc bè gỗ tự chế, lênh đênh trên sóng nước.

Những hạt mưa dày đặc đập mạnh vào cửa sổ. Gió lùa qua khe cửa, tạo ra tiếng rít như ấm nước sôi.

Chỉ trong vài phút, bệ cửa sổ đã đọng đầy nước. Lượng nước quá lớn không thể thoát hết qua lỗ thoát nước, tràn vào trong nhà. Nước từ cửa sổ lập tức chảy ào ạt vào ban công như thác đổ.

"Mẹ kiếp! Không phải nói ngày mai mới có giông bão cực mạnh sao? Sao bây giờ đã sấm chớp đùng đùng, mưa như trút nước thế này, còn để cho người ta sống không!"

Tiếng chửi bới của Tôn Tình vọng lại từ hành lang: "Tiểu Mãn! Hạ Tiểu Mãn, có đi nhận đồ cứu trợ không!"

Thời tiết bên ngoài quá khắc nghiệt, việc chuyển nhà là bất khả thi. Đội cứu hộ vẫn chưa rời đi, vừa hay có thể đi nhận đồ cứu trợ.

Chu Thu Dương chủ động đề nghị ở lại tầng bảy trông nhà, đợi nhóm Hạ Tiểu Mãn nhận đồ xong anh sẽ đi.

Tầng ba đã bị ngập, điểm phát đồ cứu trợ được đặt ở tầng bốn.