Chương 11: Có kẻ đến hớt tay trên

Diệp Hiểu Khiết dắt gậy leo núi ra sau hông, cầm hai thanh dao phay, cảnh giác quan sát xung quanh.

Hai gã đàn ông ở phía xa thấy Tôn Tình kéo vật tư lên thì ghé tai thì thầm gì đó. Chẳng mấy chốc, một trong hai gã đột ngột rời đi, tiến về phía cầu thang bộ.

Hạ Tiểu Mãn đã chuẩn bị năm sợi dây leo núi treo đầy nút thắt. Sau khi móc hết đồ vật vào các nút, cô lập tức bơi lên mặt nước.

Vừa leo lên hành lang, Tôn Tình đã cuống quýt giúp cô cởi bỏ thiết bị lặn: "Tiểu Mãn, có người đến hớt tay trên, bên chỗ cô còn dao không?"

"Bốn con dao còn không đủ cho hai người dùng à?" Hạ Tiểu Mãn thở hổn hển hỏi.

"Tôi với Hiểu Khiết thì đủ rồi, nhưng còn cô thì sao?"

Hạ Tiểu Mãn không trả lời, chỉ rút một chiếc rìu cứu hỏa từ sau lưng ra.

Tôn Tình nhíu mày: "Rìu nặng nề quá, cô không đổi cái khác được à?"

Hạ Tiểu Mãn lắc đầu: "Không cần, tôi quen dùng rìu rồi."

Trước khi lên đại học, củi trong nhà đều do một tay cô lên núi chặt về, cũng do một tay cô bổ ra. Một vài khúc gỗ to và chắc chỉ có thể dùng rìu mới chẻ được. So với mấy thanh đao nhẹ hều này, cô vẫn quen dùng rìu hơn.

Tiếng bước chân hỗn loạn ngày một gần. Gã đàn ông lúc nãy đã dẫn theo bảy, tám người rầm rập kéo xuống.

Để ngăn nhóm Hạ Tiểu Mãn bỏ chạy, tám người này chia ra, bốn người tiếp cận từ hành lang bên phải, bốn người còn lại cùng với gã canh gác ban đầu, tổng cộng năm người, vây bọc từ bên trái.

"Tôi phụ trách bên trái, hai người lo bên phải." Diệp Hiểu Khiết hai tay nắm chặt dao, mặt không cảm xúc nhìn thẳng về phía trước.

Đôi dao sắc bén không hề dọa lui được đám cướp. Một tên lên tiếng: "Cô em, biết xài dao không đấy? Thằng anh mày chơi dao từ cái thời mày còn chưa ra đời đâu."

"Biết điều thì mau vứt đồ trong tay xuống, rồi cút đi cho xa. Lão tử thấy các cô em còn non nên tha cho một con đường sống."

"Còn không biết điều thì đừng trách lão tử ra tay độc ác. Cái thời buổi này, chết đuối một hai mạng người cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ."

Cũng không thể trách đám người này nhắm vào nhóm của Hạ Tiểu Mãn. Bọn chúng đã vào trung tâm thương mại từ sớm, cạy khóa mất nửa ngày trời cũng chỉ tìm được một ít thức ăn thừa trong nhà hàng, còn không đủ cho chín miệng ăn. Hạ Tiểu Mãn chỉ cần mặc đồ lặn xuống nước một lần đã vớt lên được nhiều vật tư như vậy, sao mà không đỏ mắt cho được?

Ít người nhưng khí thế không thể thua, Tôn Tình ưỡn ngực hét lớn: "Có bản lĩnh thì lên đây mà cướp! Lắm mồm lải nhải, nói nhiều hơn cả đàn bà, bộ mày từ Thái Lan chuyển giới về đấy à!"

"Mẹ kiếp, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, anh em, lên cho tao!" Tên cầm đầu giơ dao lên rồi xông tới.

Hạ Tiểu Mãn nghiêng đầu hỏi: "Tôn Tình, cô cũng là cao thủ Tán thủ à?"

Tôn Tình: "Đâu có!"

Hạ Tiểu Mãn: "..."

Không phải cao thủ Tán thủ mà cũng gáy to gớm.

Thấy bốn người phía đối diện sắp xông tới, Hạ Tiểu Mãn xách túi muối lớn, xoay hai vòng tại chỗ rồi quăng thẳng về phía chúng.

Cả túi muối quăng trúng khiến bốn gã ngã sõng soài. Hạ Tiểu Mãn chớp thời cơ lao lên, dùng sống rìu nện mạnh vào sống lưng đối phương.

Tôn Tình giơ dao lên, nhưng nội tâm giằng co mãi vẫn không thể chém xuống. Ngay sau đó, cô dắt dao lại vào hông, siết chặt nắm đấm rồi tung cú đấm trúng thái dương gã đàn ông. Gã ngã vật xuống đất, bất động như đã chết.

Bên phía Diệp Hiểu Khiết, cô tuân thủ nguyên tắc địch không động, ta không động, nhưng hễ địch cử động là ăn ngay một nhát dao của cô.

Thân hình cô nhỏ nhắn, những kẻ chưa qua huấn luyện đặc biệt này về cơ bản rất khó chạm được vào người cô. Chỉ sau vài lần lướt qua, cả năm tên đều dính đầy vết dao trên người và tay. Diệp Hiểu Khiết đã cố tình kiểm soát lực, những vết thương này không sâu, chỉ là vết thương ngoài da, nhưng cũng đủ khiến chúng đau đến mức không đứng thẳng nổi.

Những tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp trung tâm thương mại trống trải.

Trong chín người, Diệp Hiểu Khiết chém bị thương năm tên, Hạ Tiểu Mãn đánh gục hai tên, hai tên còn lại bị Tôn Tình tay không đánh ngất.

"Cô không phải nói là không biết Tán thủ sao?"

Tôn Tình gật đầu: "Tôi không biết Tán thủ thật mà! Nhưng tôi học boxing rồi, tôi với Hiểu Khiết quen nhau ở phòng tập boxing, nhỏ là sư muội của tôi."

Hạ Tiểu Mãn: "..."

"Mày vừa nói muốn dìm chết đứa nào?" Tôn Tình bẻ khớp tay, tiến lại gần tên cầm đầu.

Gã vừa ôm bụng bị Diệp Hiểu Khiết chém, vừa lên gân dọa dẫm: "Chúng mày đừng có làm bậy, trước khi chúng mày tới, tao đã cho người đi gọi anh em của tao rồi. Nếu chúng mày dám đυ.ng đến tao, anh em của tao tuyệt đối sẽ không tha cho chúng mày đâu!"

Tôn Tình làm bộ dạng diễu cợt: "Ui, tôi sợ quá cơ~~!"

"Lát nữa bà đây sẽ nhấn đầu từng thằng chúng mày xuống nước, để xem anh em của mày tới nhanh hơn, hay là mày chết nhanh hơn!"

Thấy Hạ Tiểu Mãn đang trói hai kẻ bất tỉnh lại, tên cầm đầu lập tức hoảng hốt: "Gϊếŧ người là phạm pháp, các người, các người không thể gϊếŧ tôi!"

Hạ Tiểu Mãn hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ thì biết gϊếŧ người là phạm pháp à? Lúc nãy đòi dìm chết chúng tôi sao không nói gϊếŧ người là phạm pháp?"

"Tôi, tôi chỉ đùa thôi, chỉ muốn dọa các người một chút thôi. Tôi là công dân lương thiện, sao có thể gϊếŧ người được chứ."

Gã đàn ông biết co biết duỗi, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất: "Ba vị em gái xinh đẹp. Xin các em rủ lòng thương, ở nhà tôi còn có vợ con đang chờ tôi về nữa."

Hạ Tiểu Mãn không nói gì, chỉ tăng tốc độ trong tay. Chẳng mấy chốc, cả chín người đều bị trói chặt vào lan can.

Tôn Tình kiểm tra số vật tư mà đám người kia lấy được, toàn là gạo, mì và gia vị trữ trong nhà hàng.