Chương 6: Rất nhiều điều ẩn giấu dưới lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài khiến người ta phải suy nghĩ

"Huynh có biết chuyện ở phố Tây không?"

"Sao ta lại không biết chứ, bên ngoài đồn ầm lên rồi. Duyện vương san bằng phố Tây, trên phố đầy xương trắng quan lại." Trần Kim Chiêu vén rèm xe nhìn ra ngoài, rồi hạ giọng xuống: "Tin đồn chắc là có phần phóng đại. Sáng nay ta đã gặp không ít quan lại ở phố Tây còn sống."

Nhà ngoại của Lộc Hành Ngọc giàu có. Có tiền mở đường, tin tức tự nhiên nhanh nhạy hơn. Hắn nhanh chóng ghé sát lại, thấp giọng nói: "Không phải cả con phố, nhưng cũng gần nửa con phố rồi."

Hắn làm động tác chém gϊếŧ bằng một tay: "Phủ Quốc cữu công, phủ Trịnh quốc công, phủ Quảng Bình bá tước, phủ Bình Dương hầu, cùng với phủ của Lưu các lão đều bị gϊếŧ sạch. Ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng không tha! Còn có mấy nhà bị tịch biên gia sản, cả nhà già trẻ bị giam trong thiên lao, không biết sẽ thế nào."

Trần Kim Chiêu rũ mắt nghe, nghe đến cuối cùng thì có loại cảm giác quả nhiên là vậy.

Nàng ngẩng lên, nhìn Lộc Hành Ngọc, rồi hai người cùng trong lòng hiểu rõ mà không nói ra im lặng dời mắt đi.

Làm quan hai năm nay, hai người không ít lần bị quan trên gây khó dễ, phải đến Văn Uyên các và sảnh Hoàng Sử để chỉnh lý những sử sách đồ sộ. Trí nhớ của cả hai đều không tệ, nên tự nhiên nhớ rõ trong một đoạn tư liệu lịch sử trước khi Văn đế băng hà. Trong đó có ghi chép về việc lúc Văn đế lâm chung phó thác tông miếu xã tắc cho Tiên hoàng. Mà những đại thần chứng kiến lúc đó chính là những người của năm phủ vừa bị gϊếŧ sạch.

Chỉ riêng đoạn này thì chưa thể nói lên điều gì. Nhưng mấu chốt là năm Cảnh Hòa thứ 29, cũng chính là năm Tiên đế đăng cơ, lại đúng vào năm Nguyên phi tuẫn táng.

Mà Nguyên phi, chính là mẫu phi của Duyện vương bây giờ.

Đối với đoạn lịch sử này, sử quan dùng lời lẽ ca ngợi để miêu tả. Đế phi tình thâm nghĩa trọng, Nguyên phi không nỡ để Văn đế cô đơn dưới suối vàng nên tự nguyện đi theo. Câu chuyện này được lưu truyền trong dân gian, trở thành một giai thoại đẹp.

Năm đó nàng và Lộc Hành Ngọc đã từng có những suy đoán mơ hồ về đoạn lịch sử này. Nhưng vì liên quan đến bí mật hoàng gia, nên không dám nghĩ sâu. Đặt trong bối cảnh năm phủ bị Duyện vương gϊếŧ sạch, nhìn lại thì rất dễ dàng suy ra một số điều.

Phi tần có con nhỏ lại tự nguyện tuẫn táng?

Sau khi chết lại vẫn được an táng với lễ nghi của phi chứ không được truy phong?

Văn đế tự mình đặt phong hiệu cho con trai của phi tần được sủng ái là Duyện, nhưng lại chia đất phong ở vùng Tây Bắc hoang vu?

Hoàng đế băng hà là chuyện trọng đại thế nhưng Duyện vương lại lập tức đi đến đất phong, thậm chí không đợi tham gia tang lễ?

Rất nhiều điều ẩn giấu dưới lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài khiến người ta phải suy nghĩ.

Rõ ràng, năm đó Nguyên phi là bị tuẫn táng, còn Duyện vương bị ép đi đất phong.

Bây giờ Yến vương trở về với thế lực mạnh mẽ, chính là muốn gϊếŧ hết những kẻ phụ mình.

"Lộc Hành Ngọc, huynh nói xem," Trần Kim Chiêu hạ giọng xuống: "Chúng ta có trở thành con quạ bị vạ lây hay không?"

"Chắc là... không đâu. Trong mắt vị kia, chúng ta là cái thá gì chứ?" Tuy nói vậy, nhưng Lộc Hành Ngọc lại cảm thấy lạnh toát, môi răng cứng đờ.

Chủ đề này cũng như chủ đề trước, hai người không nói sâu, nhưng trong lòng đều hiểu rõ. Bọn họ đúng là những nhân vật nhỏ bé. Gia thế không hiển hách, chức quan không cao, năng lực không nổi bật, quan hệ thông gia cũng không có gì, chỉ là những tiểu quan nhỏ bé bình thường trong Tử Cấm Thành.

Người ta nể mặt gọi một tiếng Bảng nhãn, Thám hoa. Nhưng phải biết rằng cứ ba năm lại có một lố ra lò. Danh hiệu Bảng nhãn, Thám hoa này cũng chỉ có giá trị nhất trong năm đó mà thôi.

Theo lý mà nói, những tiểu nhân vật như bọn họ lẽ ra phải bị chìm nghỉm giữa những quan lớn trong Tử Cấm Thành, không ai hỏi han mới đúng. Nhưng vấn đề là, ai bảo bọn họ lại mang danh "Tam kiệt Thái Sơ" chứ?

Nhắc đến chuyện này, Trần Kim Chiêu và Lộc Hành Ngọc đều cảm thấy xui xẻo.

Trong kỳ thi Đình năm đó. Không biết là do Thẩm Nghiên quá mức tài giỏi, Thái Sơ đế cảm thấy dung mạo của hai người được chọn làm Bảng nhãn, Thám hoa không xứng đứng cùng Thẩm Nghiên. Hay là do Thái Sơ đế đăng cơ nhiều năm mà chưa có thành tựu gì lớn, nên quá khao khát tạo nên một thời đại thịnh trị đến mức không màng đến việc làm trái lệ thường. Nên trong lúc nhất thời, Thái Sơ đế đã chọn ra hai người có dung mạo tốt trong số hơn hai trăm thí sinh.