Chương 36: Trạng nguyên lang Thẩm Nghiên

"Ai nói không phải, đến giờ đầu óc ta vẫn nặng như chì. À đúng rồi, cậu định khi nào rời phủ?"

Trần Kim Chiêu liền ngẩng đầu nhìn mặt trời đã chếch về tây, giờ Mùi cũng đã qua, thời gian không còn sớm nữa.

"Yến tiệc trong cung không thể chậm trễ, nhà ta lại ở xa, e rằng về nhà tắm rửa thay y phục xong đã phải lập tức lên đường."

Nghe vậy, Lộc Hành Ngọc gật đầu: "Vậy khoảng giờ Dậu ta sẽ rời phủ."

Hai người trò chuyện câu được câu không, đang nói chuyện thì phía trước chừng hơn trăm bước, bóng lưng cao ngạo thẳng tắp trong triều phục thêu hình hạc không hẹn mà lọt vào tầm mắt cả hai.

Đó không phải Thẩm Nghiên thì còn ai?

Bình thường gặp người này, bọn họ vẫn luôn coi như không thấy, vậy mà Thẩm Nghiên lại bắt đầu giở trò. Chỉ thấy hắn vô tình quay đầu thấy bọn họ, ngay khoảnh khắc sau rõ ràng là tăng tốc bước đi! Quả thật là tay áo tung bay, bước chân nhanh như gió, hận không thể cách xa bọn họ mười vạn tám nghìn dặm.

Dáng vẻ như thể bị chó đuổi, cố gắng cắt đứt mọi liên quan với hai người, sợ không tránh kịp thì sẽ bị vấy bẩn thanh danh, khiến người ta nhìn mà không khỏi tức giận. Không thấy gương mặt tuấn tú của Lộc Hành Ngọc cũng bắt đầu hơi vặn vẹo hay sao?

"Trần Kim Chiêu, cậu nói xem, sao hắn không lên trời luôn đi? Lên trời làm tiên hạc chẳng phải tốt lắm sao!"

Trần Kim Chiêu nghiến răng: "Đầu óc hắn có vấn đề, đừng để ý làm gì."

Tuy nói vậy, nhưng hai người vẫn cảm thấy tức nghẹn nơi ngực, cơn giận không trôi lên được cũng chẳng xuống nổi.

Cả hai phất tay áo đầy phẫn nộ, sắc mặt u ám mà rời khỏi cửa cung.

Tên Thẩm Nghiên đáng chết đáng hận kia, mỗi lần gặp hắn, cũng đủ phá hỏng tâm trạng vui vẻ cả ngày của hai người!

Trần Kim Chiêu trở về hẻm Vĩnh Ninh, cả nhà vui mừng thế nào cũng không cần phải nói thêm.

Đúng như nàng đã dự đoán, thu xếp đơn giản xong là đến lúc phải vào cung dự yến tiệc ban đêm. Nàng không dám chậm trễ, chỉ vội vàng trò chuyện vài câu với người nhà, rồi lên xe la gấp rút đến hoàng cung.

Khi nàng và Lộc Hành Ngọc vào cung thì trời đã về đêm, trong Ngự Uyển những chiếc đèn l*иg cung đình vải đỏ viền vàng trên các cột trụ được dựng cách nhau mười bước lần lượt sáng lên, ánh sáng phản chiếu lên những đóa mẫu đơn màu tím rực rỡ dưới cột, như phủ lên một lớp vàng óng ánh. Được cung nhân dẫn tới vị trí của mình, lúc này đã có không ít triều thần an tọa trước mười hai dãy bàn ăn bằng gỗ tử đàn bày khắp Ngự Uyển, những cung nữ ôm hộp sơn vàng lần lượt tiến vào, bày các món điểm tâm cùng rượu ngon sơn hào hải vị trước từng bàn ăn.

Hai người vừa ngồi xuống chưa bao lâu, đã có cung nữ dâng điểm tâm tới. Mười hai đĩa bánh nhỏ được xếp thành hình núi non, mỗi món đều tương ứng với bốn thời tám tiết, chế tác tinh xảo nhỏ nhắn, trông thật đẹp mắt.

Thấy ánh mắt Trần Kim Chiêu dừng lại trên các món bánh quý như bánh kem lạnh, táo đỏ cuộn, bánh long phụng pha lê mấy lượt, Lộc Hành Ngọc biết nàng nhớ đến tiểu muội ở nhà, liền dùng khuỷu tay chọc nàng, ra hiệu nàng nhìn gói giấy dầu trong tay áo rộng của hắn.