Chương 31: Đại sự quốc triều há có thể đem ra làm trò đùa?

Thế nhưng nếu không lập... đại sự quốc triều há có thể đem ra làm trò đùa? Đã là lập trưởng thì chẳng liên quan đến hiền ngu, đó là chân lý không thể tranh cãi. Hôm ấy trong Tuyên Trị Môn, đám bề tôi như bọn họ đã đồng loạt ký vào tấu chương thỉnh cầu đăng cơ, lời thề trăm quan, Tam công cửu khanh đều đã đóng dấu ký tên, được cất giữ tại mật phủ Lan Đài làm bằng chứng.

Nói cách khác, chuyện Tam hoàng tử đăng cơ đã là kết quả không thể thay đổi.

Duyện Vương không để hắn đăng cơ ngay trước linh cữu, đã là để các quan thần có thời gian chuẩn bị tâm lý rồi.

Sau quốc tang, tiếp theo là chuẩn bị đại điển đăng cơ cho Tân Đế.

So với lễ quốc tang gấp rút như trò đùa, thì đại điển đăng cơ lần này được cấp trên cho hẳn một tháng để chuẩn bị.

Dù thời gian có phần thoải mái, nhưng các nha môn vẫn bận rộn đến mức chân không chạm đất, họ tất bật chuẩn bị đủ loại công việc liên quan đến lễ kế vị của Tân Đế. Nhất là Hàn Lâm Viện, không chỉ phải soạn chiếu thư truyền ngôi, còn phải biên soạn nghi lễ đăng cơ, thảo văn tế trời đất, biên tập bảo huấn kế thống, đóng dấu sửa văn thư kim quỹ ngọc sách, văn thư đăng triều...

Đến cả những nhân vật râu ria như Trần Kim Chiêu và Lộc Hành Ngọc cũng bị gọi đi góp sức cùng các biên tu khác chuẩn bị điển sách tế tổ ở Thái miếu.

Trong suốt một tháng sau đó, Trần Kim Chiêu bận đến tối tăm mặt mũi, ngày nào nàng cũng đi sớm về khuya, đến mức mỗi lần tan ca về phủ cũng chẳng ăn được mấy miếng cơm, chỉ hận không thể ngã xuống giường ngủ ngay tức khắc.

Tuy bận rộn và mệt mỏi, nhưng so với những đồng liêu được giao nhiệm vụ chép sử ký đại điển đăng cơ, phải chấp bút ghi lại âm đức của Tân Đế, thì sự vất vả của nàng quả thực chẳng đáng là bao. Nhìn xem vị đồng liêu kia chỉ sau mấy ngày mà môi đã nổi đầy mụn nước, người cũng gầy rộc đi trông thấy, hắn suốt ngày cau mày như vừa mất người thân, khiến ai nhìn cũng thấy thương xót.

Trong thời gian này, trong triều đã xảy ra một chuyện trọng đại đó là Chu Thủ phụ đang bệnh lại dùng quyền phủ quyết tấu chương, dâng sớ phản đối đề xuất lập Tam hoàng tử làm đế. Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp triều đình và dân gian, các nha môn phản ứng khác nhau, gây ra không ít bàn tán trong phạm vi nhất định.

Ngay trong ngày hôm đó, Duyện Vương đã đáp trả bằng tấu chương chỉ với hai câu ngắn gọn: [Lấy nhỏ ép lớn là trái với luân thường đạo lý. Thủ phụ muốn phế lớn lập nhỏ e là có ý mượn cớ phụ chính mà nắm trọn quyền hành.]

Chỉ hai câu ấy đã khiến Chu gia rơi vào im lặng, cũng khiến những lão thần từng phục vụ hai triều đang theo dõi cục diện phải thở dài không thôi.