Chương 3: Gϊếŧ chóc và dụ dỗ luôn đi đôi với nhau

Gϊếŧ chóc và dụ dỗ luôn đi đôi với nhau. Dùng gϊếŧ chóc để trấn áp, dùng dụ dỗ để xoa dịu. Những kẻ cần gϊếŧ đã gϊếŧ đủ rồi, tiếp theo có lẽ Duyện Vương sẽ dùng chính sách dụ dỗ với những quan viên còn sống sót như bọn họ.

"Ca ca!"

"Phụ thân!"

Hai tiếng gọi ấp úng kéo Trần Kim Chiêu về thực tại. Nàng ngẩng đầu thì thấy Trĩ Ngư mắt đỏ hoe, tay dắt tiểu Trình An đang đi về phía mình.

Trần Kim Chiêu kéo hai đứa nhỏ ngồi xuống bên cạnh. Nhà bọn họ bình dân, chẳng câu nệ quy củ chỗ ngồi gì. Chẳng qua ngày thường, ngoại trừ tiểu Trình An được Yêu Nương hay mẫu thân nàng bón cơm thì Trĩ Ngư vẫn quen ngồi cạnh nàng.

Hai đứa nhỏ thường ngày ríu rít như chim sẻ, hôm nay lại yên lặng lạ thường. Cả hai ngồi sát bên nàng, ánh mắt lộ vẻ hoang mang bất an khiến lòng Trần Kim Chiêu chợt mềm nhũn.

Ôm lấy thân hình nho nhỏ mềm mại của tiểu Trình An, Trần Kim Chiêu đưa tay vuốt ve đỉnh đầu Trĩ Ngư, cố giữ giọng nói nhẹ nhàng:

"Người thì bé xíu mà tâm tư lại không nhỏ. Yên tâm, đại ca muội đã làm quan trong triều hai năm rồi. Bản lĩnh thăng quan tiến chức thì không có chứ bo bo giữ mình thì cũng có chút tài cán. Hơn nữa, nếu phía trên đã phái thái giám trịnh trọng đến truyền lệnh, thì chắc chắn là muốn khôi phục triều cương. Lần này triệu các quan viên chúng ta vào triều là để xử lý chính sự. Kinh thành sau cơn đại nạn, trăm thứ hoang tàn, biết bao nhiêu việc đang chờ chúng ta..."

Lời chưa dứt, nàng thấy đầu Trĩ Ngư cúi gằm xuống. Nhìn kỹ thì thấy nước mắt đứa nhỏ như hạt châu tí tách rơi xuống vạt áo, thấm thành một mảng sẫm màu.

Những lời còn lại của Trần Kim Chiêu chua xót nghẹn lại trong cổ họng.

Trĩ Ngư được nuông chiều từ bé, tính tình hoạt bát như ánh mặt trời. Mỗi ngày con bé vô tư lự chẳng biết ưu phiền là gì. Dù có khóc cũng là khóc toáng lên, vừa khóc vừa gào, quyết không chịu thua.

Nào từng thấy nó như hôm nay, lặng lẽ rơi lệ khiến tim Trần Kim Chiêu thắt lại.

"Đã là đại cô nương rồi còn khóc nhè, không sợ tiểu Trình An chê cười à. Yên tâm đi, dù có biến động cũng là chuyện của bậc bề trên. Đại ca muội chỉ là một tiểu quan, muốn lọt vào mắt xanh của bọn họ cũng không đủ tư cách. Đừng lo sợ, chẳng có vị đại nhân nào rảnh rỗi để ý đến tiểu nhân như ta đâu. Vả lại, trời sập còn có người cao hơn đỡ mà." Nói rồi, Trần Kim Chiêu đưa tay áo định lau nước mắt cho Trĩ Ngư: "Đợi hạ triều, ta mua mứt thanh mai và bánh đường hấp về cho muội, được không?"

Trĩ Ngư vội vàng tránh đi, nghẹn ngào nói: "Đại ca đừng làm bẩn quan phục, cẩn thận bị quan trên trách phạt." Nói rồi, cô bé lấy khăn lau nước mắt nước mũi, mếu máo nói: "Muội không cần mứt thanh mai, cũng không cần bánh đường hấp... Muội chỉ muốn hôm nay đại ca hạ triều về sớm một chút thôi."

Sao Trần Kim Chiêu có thể không đồng ý?

Trĩ Ngư nước mắt lưng tròng: "Vậy là chúng ta đã hứa rồi nhé."

Trần Kim Chiêu gật đầu, nhân tiện quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Trĩ Ngư.

Hoàn cảnh khiến người ta trưởng thành. Trưởng thành là chuyện tốt, nhưng quá trình ấy thường đi kèm với nỗi đau. Nàng thà rằng Trĩ Ngư vẫn như trước, mè nheo đòi nàng mua đồ ăn vặt, còn hơn thấy nó nước mắt ngắn dài cầu xin nàng hứa sẽ về sớm.

Cúi xuống bế tiểu Trình An đang ngước mắt nhìn mình, Trần Kim Chiêu nâng mông nhỏ của nó lên, cảm nhận được sức nặng.

"Đêm qua An nhi có tè dầm không?"

"Phụ thân, An nhi không có."

"An nhi của phụ thân giỏi quá."