Chương 16: Sét đánh ngang tai

Nói đến đây, giọng Trần mẫu nhẹ nhõm đi nhiều: "Thế này có vẻ trật tự trong kinh thành sắp được khôi phục rồi."

Trần Kim Chiêu gật đầu, chắc là đồng liêu bên Bộ Hộ đã bắt đầu triển khai.

Hoàng Đô trải qua một kiếp nạn lớn, không đến mức mười nhà trống chín, nhưng cũng phải trống mất hai ba phần.

Bây giờ có thể khôi phục lại đời sống cho dân và triều chính, dù với quan viên hay dân thường thì đều là chuyện tốt.

Bây giờ chỉ còn đợi thời kỳ yên ổn trong lúc chuyển giao giữa quyền lực hoàng gia cũ và mới.

Ngồi thêm một lúc, thấy đã đến giờ mọi người liền giải tán về phòng nghỉ ngơi.

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau, tinh thần Trần Kim Chiêu phấn chấn bước lên xe la.

Vẫn là con đường bên lề hôm qua, xe ngựa Lộc , đã dừng sẵn, người trong xe liên tục vén rèm ngó ra. Vừa thấy chiếc xe la cũ kỹ của Trần gia, không cần nói cũng biết, người trong xe lập tức nhảy xuống, cắm đầu cắm cổ chạy tới.

Lộc Hành Ngọc hấp tấp lao vào, lần này hắn không cả kịp chào hỏi Trường Canh, một mạch chui tọt vào thùng xe la, mở miệng đã tung ra một quả bom lớn: "Hôm qua xảy ra chuyện lớn rồi, ngay tại Tuyên Trị Môn có mấy người chết tại chỗ! Bao gồm cả môn sinh đắc ý của Chu Thủ phụ - Thị lang bộ Lễ!" Lộc Hành Ngọc đưa tay mạnh mẽ xoa mặt, giọng nhỏ nhưng nói rất nhanh: “Thủ phụ đại nhân cả người đầy máu bị người ta khiêng ra khỏi điện, rất nhiều đại thần đều khóc mà theo về Chu gia. Có vẻ tình hình không ổn rồi!"

Trần Kim Chiêu nghe mà đầu óc muốn nổ tung.

Sáng sớm thế này tin ấy chẳng khác nào sét đánh ngang tai!

Môn sinh của Chu lão đại nhân trải khắp triều đình, danh vọng cực cao, gọi ông là “Kình thiên bạch ngọc trụ, giá hải tử kim lương"”[1] cũng không ngoa. Nếu Duyện Vương thật sự ra tay với lão đại nhân, thì đám cựu thần ở Hoàng Đô e rằng sẽ sống chết với phe Duyện Vương mất!

[1] Dịch nghĩa: Trụ cột ngọc trắng chống trời, xà gỗ vàng bắc biển. Đây là một lối nói tu từ mang tính biểu tượng, thường được dùng để khen ngợi người có tài đức lớn, gánh vác trọng trách nặng nề như trụ cột của quốc gia.

"Tình hình hiện tại của lão đại nhân thế nào? Có hỏi dò được không?"

"Ta đã phái người đi thăm dò rồi, cho đến sáng nay, Chu gia vẫn chưa treo khăn trắng."

Trần Kim Chiêu thở phào một hơi, chưa treo khăn trắng nghĩa là người vẫn còn sống.

Lộc Hành Ngọc co mình trong góc thùng xe la cũ nát, ván gỗ đã nứt toác. Gương mặt ấy vốn diễm lệ hơn cả nữ nhân, lúc này dưới ánh đèn tường lay lắt hắt lên, ánh sáng loang lổ khiến gương mạt kia trông chẳng khác nào ma quỷ. Hắn nhìn Trần Kim Chiêu, trong ánh mắt đối phương hiện rõ dự cảm chẳng lành, nở một nụ cười cứng ngắc còn khó coi hơn cả khóc: " E là Thái tử điện hạ có chuyện rồi."