Trĩ Ngư dậm chân: "Mẫu thân! Nấu canh gừng là phải như vậy mới đúng!"
Trần mẫu lười cãi với nàng, lấy khăn khô ra bận rộn lau mái tóc ướt sũng đã bung ra của Trần Kim Chiêu.
Trần Kim Chiêu kéo Trĩ Ngư đang bĩu môi lại, tiếp tục khen ngợi con bé: nàng khen vị canh ngon, có hiệu quả giải lạnh tốt, khen nàng khéo léo khéo tay, khen nàng có lòng có dạ. Cuối cùng còn quả quyết cam đoan, lần sau vẫn còn muốn uống canh gừng nàng nấu.
Trần mẫu thấy Trĩ Ngư cười đến mức miệng sắp ngoác tới mang tai, không nhịn được mà lắc đầu bật cười.
Bữa tối tuy không phong phú như bữa sáng, nhưng so với trước kia thì đã khá hơn nhiều rồi.
Trần mẫu còn khá xa xỉ khi lấy thêm hai cây chân đèn ra châm lên, phòng khách nhỏ được ánh nến yếu ớt bao phủ, sáng bừng rạng rỡ.
Bên ngoài sấm chớp mưa gió, bên trong ánh nến ấm áp.
Cả nhà quây quần bên bàn cơm, vừa ăn vừa trò chuyện đầm ấm, Trĩ Ngư hiếm khi thấy ca ca nàng ăn ngon miệng như thế, không nhịn được gắp vài đũa đồ mặn cho vào bát của Trần Kim Chiêu.
Hôm nay quả thật quá mệt và đói, nên bữa tối Trần Kim Chiêu ăn nhiều hơn một chút, cho đến khi một bát cơm đầy xuống bụng, mới như sực nhớ ra điều gì, vô thức đưa tay sờ lên má.
Trần mẫu vội nói: "Một bữa hai bữa không sao đâu, hai ngày nay chắc hẳn con rất bận rộn nên ăn nhiều hơn một chút cũng được, tránh để mệt mỏi quá độ."
Trĩ Ngư bên cạnh không hiểu chuyện, lo lắng hỏi: "Ca ca đang không khỏe sao?"
Trần Kim Chiêu hoàn hồn liền mỉm cười nói: "Không sao, chủ yếu là ca sợ ăn nhiều quá tiêu hóa không kịp."
Lúc này Trĩ Ngư mới yên tâm, trong lòng nhớ ra nhà còn ít lát sơn tra khô, đợi ăn xong sẽ pha ít nước cho ca ca uống.
Trần Kim Chiêu đặt đũa xuống, dù trong bụng vẫn muốn ăn thêm nửa bát cơm, nhưng vẫn cố kiềm chế.
Khuôn mặt của nàng vốn dĩ không thuộc kiểu góc cạnh rõ nét, má gầy đi một chút còn có thể miễn cưỡng coi là dung mạo khó phân nam nữ, nhưng hễ đầy đặn hơn sẽ khiến đường nét khuôn mặt trở nên mềm mại nữ tính.
Trần Kim Chiêu hiểu rõ, trong thời đại phân biệt tôn ti nghiêm ngặt thế này, một khi thân phận của nàng bị bại lộ thì hậu quả sẽ khôn lường. Cho nên nhiều năm qua nàng đã làm hết sức mình, cố gắng che giấu hoàn hảo, không để lộ chút sơ hở nào.
Ngày thường nàng chỉ ăn nửa bát cơm là ngừng đũa, tối nay ăn hết một bát đã là vượt quá giới hạn.
Dùng bữa tối xong, cả nhà quây quần trò chuyện một lát.
Trần mẫu nhắc đến động thái hôm nay của quan phủ: "Buổi trưa dán bố cáo, yêu cầu mỗi nhà cử thanh niên đi tu sửa tường thành và mấy con phố bị hư hại, quan phủ lo cho một bữa ăn no. Còn yêu cầu các hộ dân trong tháng này phải đến phủ nha để đăng ký lại hộ tịch, người ngoại tỉnh lưu lại trong kinh cũng phải đi làm lại lộ dẫn, quá thời hạn quy định thì sẽ bị coi là lưu dân mà bắt giữ trục xuất."