Chương 9

Chử Vọng bình thản lắng nghe. Giữa hai hàng mày, một tia chán ghét chợt lướt qua: “Nương nương không cần dùng những lời như vậy để chọc giận ta.” Hắn nhận ra nàng muốn thăm dò thái độ của mình về chuyện năm xưa, vì vậy bèn vạch trần thẳng thừng, không hề nể nang.

Khanh Nhu Chi cảm thấy thật khó xử.

Ba năm thời gian đã khiến đối phương trở nên xa lạ. Chỉ đứng đó thôi cũng khiến nàng cảm thấy bất an. Nàng siết chặt tay, khẽ cúi mắt nói: “Chim khôn chọn cành mà đậu. Dù chỉ là một nữ nhân nhưng thϊếp cũng biết đạo lý kẻ thức thời là trang tuấn kiệt. Dù Điện hạ có tin hay không thì chuyện thích khách cũng không liên quan đến thϊếp.”

“Đêm nay, dâng ngọc là thật lòng, đầu hàng cũng là thật lòng.”

Nàng cảm thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn chậm rãi lướt qua người mình.

Hắn nói:

“Trong lòng nương nương, Thái tử mới là người nên tiếp quản Đại Việt, phải không?”

Lời nói ấy nhắc nhở nàng một sự thật. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười như có như không, nhưng tuyệt nhiên không một chút ấm áp nào lọt đến đáy mắt.

“Xưa nay, kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc.” Nàng cắn nhẹ môi, để lại một vết hằn trên bờ môi đầy đặn, đỏ mọng: “Nên hay không, đều do kẻ chiến thắng viết nên.”

Hắn mỉm cười vì ngạc nhiên: “Ba năm không gặp, nương nương thật sự khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác.” Hắn đánh giá nàng, như buột miệng nói ra: “Lần này, nương nương không đứng về phía phụ hoàng và hoàng huynh nữa sao?”

“Thật sự không dám giấu diếm, Bệ hạ bệnh nặng, chẳng còn sống được bao lâu. Thái tử lại mất tích ở Thanh Châu, cũng không thể che chở cho thϊếp được.” Khanh Nhu Chi nửa thật nửa giả, vẻ mặt thê lương, khóe mắt hoe đỏ.

“Thϊếp còn trẻ, cũng phải lo nghĩ cho tương lai của chính mình.”

Chử Vọng không bình luận gì. Hắn cúi mắt chậm rãi lau vết máu trên thanh kiếm dài: “Là nương nương tự mình đến, hay là Khanh Nhữ Hiền bảo người đến?”

Hắn gọi thẳng tên quốc trượng, không hề có chút kính trọng nào.

Ánh mắt Khanh Nhu Chi dừng lại trên đầu ngón tay trắng nõn của hắn: “Là thϊếp tự mình đến.”

Động tác của hắn khựng lại.

Thanh kiếm đã lau sạch được hắn chậm rãi tra vào vỏ.

Một bóng đen đột ngột ập xuống, hắn bất ngờ tiến lại gần khiến nàng trở tay không kịp, có chút không chống đỡ nổi.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, hơi thở phả ra cũng lạnh lẽo: “Ta cứ nghĩ nương nương sẽ có cốt khí như Khanh đại nhân cứng cỏi kiên trung, thà chết cũng không chịu phục tùng phản tặc cơ.”

Tim Khanh Nhu Chi thắt lại, nàng né tránh ánh mắt của hắn.

Cốt khí là gì?