Chương 8

Hắn đã sớm biết nàng trốn ở trong bóng tối để rình rập!

Dưới ánh trăng, hình dáng của nam nhân dần trở nên rõ ràng.

Hắn vận áo đen, tóc đen, dáng người cao ráo, đứng thẳng như ngọc.

Dung mạo tuấn tú, thanh thoát, da dẻ trắng ngần hơn cả sương tuyết.

Khi hắn bước đi, hai bên tóc mai buông xuống khẽ lay động, cùng với vẻ cao quý và phong thái thoát tục, toát lên khí chất phi phàm.

Hắn cầm kiếm bằng tay trái, cổ tay thon dài, trắng mịn không có bất cứ thứ gì.

Vừa gặp mặt đã bị vạch trần thân phận, Khanh Nhu Chi nhất thời không biết nên nói gì.

Cũng may xung quanh không có ai, nếu không, chắc chắn cảnh Hoàng hậu Đại Việt xuất hiện trong doanh trại của kẻ thù sẽ gây nên náo loạn lớn.

Điều chỉnh lại nét mặt, Khanh Nhu Chi lấy lại vẻ đoan trang, khẽ hành lễ với hắn:

“Cửu Điện hạ... Đã lâu không gặp.”

Đúng là đã lâu không gặp. Ba năm nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Lần cuối cùng gặp nhau là trong nhà lao u ám. Nàng nhìn hắn uống cạn chén rượu có pha độc.

Nửa bờ vai của người thanh niên chìm trong bóng tối, dáng người dốc thẳng, cô độc.

Dù sao cũng chẳng phải là một ký ức đẹp đẽ gì.

Chử Vọng không giống Bệ hạ. Gương mặt của hắn có đường nét sâu sắc, lạnh lùng, mang vẻ đẹp đầy nam tính.

Vết máu còn vương trên mặt, giữa hai hàng mày có một vệt ửng đỏ mỏng, khóe mắt cũng phơn phớt hồng.

Đôi mắt trong veo, đen trắng rõ ràng, khi nhìn nàng vẫn mang vẻ thuần khiết mê hoặc như thuở thiếu niên, khiến người ta dễ dàng quên đi bản chất thật sự của hắn.

Khanh Nhu Chi khẽ bước lại gần. Nàng không ngờ nơi này là một sườn dốc nhỏ và lại có tuyết phủ nên đã bất cẩn trượt chân. May thay hắn đã kịp thời đưa tay ra đỡ nàng.

Hơi ấm từ hắn cực thấp, không còn bỏng rát như xưa mà lạnh lẽo như băng giá, lạnh như người chết, khiến nàng khẽ run rẩy. Hắn thu tay về, vẻ mặt của Chử Vọng lạnh nhạt:

“Nơi này không phải là nơi nương nương nên đến, xin người hãy trở về.”

Lời “trở về” này, đương nhiên là ý bảo nàng hãy quay về hoàng cung: “Sau khi trở về, tốt nhất nương nương hãy khuyên can phụ thân của người, đừng làm những chuyện vô ích nữa, bằng không, bổn vương không ngại ghi thêm tên vào sổ sinh tử đâu.”

Đáy mắt hắn thoáng qua sắc đỏ. Đó là Chử Vọng mà nàng quen thuộc, dưới giọng nói lạnh lùng là sự tàn nhẫn và khát máu vô hạn.

“Lâm Tri Vương.” Cuối cùng chấp nhận sự thay da đổi thịt của hắn, nàng khó khăn cất tiếng: “Ba năm trước, ngài vô cớ gϊếŧ hại trọng thần triều đình, chọc giận Bệ hạ. Bệ hạ tước quyền, giam giữ rồi đuổi ngài ra khỏi Uyển Kinh, vĩnh viễn không được triệu hồi. Trong lòng ngài oán hận Bệ hạ, và oán hận cả thϊếp, đúng không?”