Chương 6

Tên lính nhận vòng, sắc mặt mới giãn ra: “Điện hạ đang đánh cờ với quân sư, không có thời gian gặp các ngươi. Nương tử vẫn nên trở về đi thì hơn, cứ dây dưa nữa e rằng sẽ mất mạng đấy.”

Khanh Nhu Chi tỏ ra khó xử: “Ngọc tỷ là vật quý, thϊếp phải đích thân dâng lên mới yên lòng.”

Nàng cầu khẩn: “Có thể cho chúng thϊếp ở đây nghỉ ngơi một đêm không?”

“Cái này...”

Tên lính đang khó xử thì thấy nàng lại đưa một thỏi vàng, hắn ta lập tức cười tươi hớn hở.

“Chỉ một đêm thôi đấy nhé.”

Buổi tối khí trời cực lạnh, Hoài Tranh không đi theo, nhưng đã chuẩn bị sẵn cho nàng một chiếc lò sưởi tay bằng đồng tím. Nàng ôm lò sưởi, đi đến dưới một gốc cây, nhìn lớp băng tuyết trắng xóa và doanh trại sáng đèn không xa, khẽ thở dài.

Chử Vọng không chịu gặp nàng.

Vậy nàng phải thăm dò hắn thế nào đây?

Lúc đang chau mày lo lắng thì một thiếu niên mặc áo giáp oai vệ tiến lại gần nàng: “Ngươi là thị nữ của Cung Khôn Ninh à?”

Khanh Nhu Chi ngước mắt: “Tiểu tướng quân là?”

Thiếu niên nhìn thẳng vào nàng, khẽ sững sờ. Gã lính kia chẳng hề khoa trương, quả thực là một tuyệt sắc giai nhân.

Hắn ta sờ sờ mũi: “Ta là phó tướng của Điện hạ, Mộ Chiêu. Ngươi cứ một mực đòi gặp Điện hạ, rốt cuộc có việc gì quan trọng?”

Mỹ nhân khẽ cúi mi mắt, giọng nói đầy ai oán: “Thật sự không dám giấu, lần này thϊếp đến, ngoài mặt là dâng ngọc, thực chất là thay nương nương đến để đầu hàng Điện hạ. Thϊếp có một bức thư do chính tay nương nương viết, mong tiểu tướng quân xem qua.”

Thiếu niên nhận lấy nhưng không xem, cười rạng rỡ nói: “Tỷ tỷ vất vả rồi. Những kẻ thô lỗ kia không biết thương hoa tiếc ngọc, ngay cả trà nước cũng không chuẩn bị cho tỷ tỷ, thật đáng đánh! Tỷ tỷ cứ đi theo ta đi.”

Nói rồi, hắn ta cười hì hì dẫn Khanh Nhu Chi đi vào trong doanh trại. Dọc đường đi, những người lính gặp đều cúi đầu chào hỏi, nhưng hắn ta cũng không thèm để ý, tỏ vẻ khá ngạo mạn.

Xem ra hắn ta có địa vị rất cao trong quân doanh, được Chử Vọng tin tưởng sâu sắc.

Sắp xếp ổn thỏa cho nàng xong, thiếu niên liền không quay đầu lại mà thẳng tiến về phía đại trướng.

“Cái gì? Đã giữ người lại rồi?”

Thiếu niên đắc ý, đặt bức thư lên trên bàn: “Nếu Hoàng hậu đã chịu phối hợp trong ngoài với chúng ta thì chắc chắn mọi việc sẽ thuận lợi hơn nhiều. Chẳng phải hiện giờ đại nghiệp ngàn năm của Điện hạ chỉ thiếu một chiếu thư chính danh thôi sao?”

Thế nhưng, Lâm Tri Vương lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, cầm lấy bội kiếm đứng dậy bước ra ngoài.