Chương 58

Khanh Nhu Chi nghe lời tiến lại gần. Chợt nghe ông ta nói: “E rằng Trẫm không chờ được hoa mai trắng trong cung này nở rộ.”

Trong giọng nói của ông ta ẩn chứa nỗi tiếc nuối sâu xa.

Đúng lúc Khanh Nhu Chi đỏ hoe vành mắt, khiến Chử Ẩn khẽ thở dài.

Ngón tay ông ta dịu dàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng.

Đương kim Bệ hạ có hai người thê tử.

Người thê tử đầu là thê tử kết tóc, ông ta kính đức hiền của bà, phục tài hoa, lượng nỗi khổ của bà.

Người thê tử thứ hai nhỏ hơn ông ta khá nhiều tuổi, là em gái ruột của chính thê ông ta, ông ta yêu vẻ đẹp của nàng, thương sự trẻ trung, tiếc sự kiều diễm của nàng.

“Từ khi bệnh nặng, Trẫm đã sơ suất với ngươi rất nhiều, hoàn toàn không hay biết đến khó khăn của ngươi... Ngày trước là Trẫmcó lỗi về tư đức, đã phụ ngươi, dưới suối vàng cũng không còn mặt mũi gặp trưởng tỷ của ngươi.”

“Đời này của trẫm, chưa từng có việc gì không thể buông bỏ, chỉ duy nhất một mình ngươi... Sau khi Trẫm đi, ngươi lại phải tự mình xoay xở thế nào?”

Khanh Nhu Chi nắm chặt lấy bàn tay ấm áp gầy guộc của ông ta: “Mặc cho Bệ hạ sắp xếp ra sao, thần thϊếp tự sẽ tuân theo.”

Nhìn người thê tử trẻ tuổi, Bệ hạ không tiếng động lắc đầu: “Lời lúc nãy, ngươi đều đã nghe rõ?”

Khanh Nhu Chi hơi sững sờ.

“Uẩn nhi, hắn là nhi tử duy nhất của trưởng tỷ ngươi. Lão Cửu có tính tình bạo ngược, nếu hắn kế vị, e rằng tính mạng Thái tử khó giữ...”

“Trẫm muốn ngươi, làm một chuyện.”

“Hoàng hậu, tiếp chỉ.”

Khanh Nhu Chi cụp mắt, từ từ lùi lại nửa bước, cong đôi gối xuống, quỳ trên mặt đất.

Nhìn Bệ hạ quay người, kéo một ngăn bí mật bên cạnh giường, lấy ra một vật, đặt vào lòng bàn tay đưa tới.

Đó là, Hổ Phù!

Năm nay rét lạnh hơn hẳn những năm trước, trên trời lại bắt đầu rơi tuyết từng mảng.

Gió lạnh từng cơn ập đến, nhưng Khanh Nhu Chi lại không cảm thấy lạnh, chỉ vì một trái tim nàng, còn lạnh lẽo hơn cả băng thiên tuyết địa này.

Giọng nói Bệ hạ vẫn còn văng vẳng bên tai: “Uẩn nhi, hắn sẽ trở về.”

“Vị trí này, là Trẫm để lại cho Uẩn nhi. Chỉ có hắn làm Hoàng đế, bách tính thiên hạ mới có hy vọng, Khanh gia mới được bảo toàn. Ngươi, cũng mới là Thái Hậu danh chính ngôn thuận.”

“Sau khi Trẫm đi, Trẫmsẽ hạ một đạo ý chỉ, lệnh ngươi đến chùa Cảm Nghiệp tu hành. Hổ Phù này, ngươi giao cho một vị cao tăng tên là Cừu Tuyết Tễ, ông ta sẽ đưa ngươi đi gặp Thái tử.”

Khanh Nhu Chi hồi thần, nhìn Chử Vọng vẫn đứng trên bậc thềm.

Nàng chậm rãi tiến lên, cắn môi: “Điện hạ sắp được toại nguyện, hà tất phải mang tội danh gϊếŧ cha thoán ngôi? Chẳng lẽ không thể buông xuống mối hận với phụ hoàng người sao?”