Chương 56

Hắn “ừm” một tiếng, dường như suy nghĩ một lát, rồi cười nói: “Là nhi thần sơ suất rồi. Nhi thần lo lắng Long thể Phụ hoàng nên vội vã chạy đến thăm viếng, quên mất tướng sĩ đường xa vạn dặm cần phải được khao thưởng tử tế. Chỉ là, Ngọc Tỷ thì thôi đi...”

Hắn đứng dậy, áo bào ma sát phát ra tiếng sột soạt: “Hổ Phù ở đâu?”

Từ xưa đến nay Hổ Phù có thể điều động binh mã triều đình, được chia thành hai nửa.

Một nửa nằm trong tay Binh Bộ Thượng thư Đổng Huy, đã mở thành đầu hàng, tự nhiên mà rơi vào tay Chử Vọng.

Nửa còn lại, dĩ nhiên nằm trong tay Bệ hạ.

Nếu bị Lâm Tri Vương đoạt được nửa kia, vậy thì giang sơn Đại Việt sẽ hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn.

Còn nàng và Bệ hạ, cũng sẽ trở thành con mồi dưới móng vuốt hắn, sinh tử chỉ trong một niệm của hắn.

Chử Vọng cũng không vội, hắn chậm rãi đi đi lại lại.

Bảo kiếm treo bên hông hắn khẽ đung đưa, ủng đen giẫm lên sàn gỗ chạm hoa văn tương tư phát ra tiếng cọt kẹt có quy luật, khiến lòng người kinh hãi.

Vốn dĩ theo cung quy Đại Việt, không được mang kiếm giày yết kiến Thiên tử, nhưng hắn lại giẫm tất cả quy củ dưới chân, còn khiến người ta cảm thấy đó là lẽ đương nhiên.

Bệ hạ chợt mở lời: “Hoàng hậu, ngươi lui xuống đi, Trẫmcó chuyện muốn nói riêng với Lão Cửu.”

Khanh Nhu Chi lại có chút do dự, nàng ngước mắt nhìn Bệ hạ nói: “Thần thϊếp lo lắng Long thể Bệ hạ, thỉnh Bệ hạ cho phép thần thϊếp ở sau rèm này, canh giữ Bệ hạ.”

Chử Vọng tính tình âm hiểm khó lường, khó đảm bảo hắn sẽ không động thủ với Bệ hạ. Lỡ như sau khi Long ngự tân thiên, hắn cho nàng một nhát dao... Nàng không yên lòng để hai người đơn độc.

Bệ hạ gật đầu. Thấy nữ tử chậm rãi rời đi, lui vào sau tấm màn lụa, ông ta mới nhìn Chử Vọng mở lời: “Trẫm trao cho ngươi Hổ Phù, ngươi có dám nhận?”

Chử Vọng mỉm cười: “Phụ hoàng không tin nhi thần sao?”

Bệ hạ nói thẳng: “Sát tâm của ngươi quá nặng, không thích hợp với vị trí này. Trẫm không coi trọng ngươi.”

Chử Vọng nói nhẹ như không: “Nhưng ngài không còn lựa chọn nào khác.”

“Ngươi...” Một bóng đen sâu thẳm nổi lên trong mắt Bệ hạ, ngực ông ta có một trận khí huyết cuộn trào: “Ngươi đã gϊếŧ hết bọn chúng?”

Chử Vọng không đáp, nhưng sự khát máu lóe lên trong đôi mắt phượng hắn đã nói lên tất cả.

Bệ hạ chìm vào im lặng.

Chử Vọng khẽ cười: “Phụ hoàng cứ yên tâm, thi thể Thất Hoàng huynh, nhi thần đã an táng tử tế rồi. Còn về phần Thái tử, nhi thần cũng sẽ nhanh chóng tiễn hắn xuống bầu bạn với ngài. Sẽ không để cha con ngài chia lìa quá lâu.”