Chương 54

Khanh Nhu Chi chợt ngước mắt lên, không ngờ Bệ hạ lại nói ra lời này để bảo vệ mình. Hai mắt nàng nhanh chóng ngấn lệ.

Chử Vọng nhếch khóe môi, cười như không cười tựa như đang chế giễu sự giả dối của phụ thân hắn: “Ồ? Phải vậy sao? Chỉ là nhi thần lại chẳng thấy bóng dáng của Ngọc Tỷ Truyền Quốc đâu cả.”

Hắn lại dám công khai nói thẳng!

Rõ ràng trước đó hắn chưa từng biểu lộ nửa phần nôn nóng, cũng không hề bức bách nàng phải dâng ngọc tỷ... Vậy mà bây giờ lại dám nói lời cuồng ngôn ở trước mặt Bệ hạ!

Quả nhiên, Chử Ẩn cong lưng, ho dữ dội một trận, bờ vai cũng run rẩy.

Khanh Nhu Chi hoảng loạn, nàng buột miệng nói không nên lời: “Lâm Tri Vương, ngươi im miệng...”

Bị ánh mắt hắn nhẹ nhàng lướt qua, nàng bỗng nhiên kinh hãi, không thể thốt ra được bất cứ lời nào.

“Mẫu hậu thật sự cho rằng nhi thần không biết gì sao?”

Hắn có ý gì?

Chử Vọng phất tay, lập tức có cung nhân dâng một vật lên: “Vật mà người gọi là hiến ngọc, chính là hiến thứ này?”

Nhìn thấy vật đặt trên mâm, cả người Khanh Nhu Chi cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy trong khoảnh khắc.

Năm đó, Cao Tổ Đại Việt và Hoàng hậu có tình cảm khăng khít, đã dùng Hòa Thị Bích để chế tác Ngọc Tỷ Truyền Quốc.

Và dùng phần ngọc liệu còn lại đúc nên Phượng Ấn của Hoàng hậu.

Cho nên, tính toán kỹ lưỡng, Hòa Thị Bích này, tổng cộng cả nước có hai khối.

Trong tay nàng tất nhiên không có Ngọc Tỷ Truyền Quốc.

Thế nên, cái gọi là dâng ngọc, là do nàng sử dụng chút tiểu xảo, tự cho là thông minh mà dùng Phượng Ấn thay thế Ngọc Tỷ.

Thủ đoạn thí tốt giữ xe này lại bị hắn vạch trần ngay tại đây!

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Tim Khanh Nhu Chi đập thình thịch.

Chẳng lẽ ngay từ đầu, hắn đã không tin vào sự quy thuận của nàng?

Dù chỉ một chút mà cũng không có?

“Hành động này của Mẫu hậu...” Người kia dùng lòng bàn tay đỡ lấy Phượng Ấn, lạnh lùng nói: “Là đang xem bổn vương như đứa trẻ lên ba để đùa giỡn ư?”

Hắn buông tay. Khối Phượng Ấn được chế tác từ mỹ ngọc hiếm có kia liền rơi xuống đất, vỡ tan thành hai mảnh.

Bệ hạ và Hoàng hậu còn chưa kịp lên tiếng thì tất cả cung nhân trong cung đã đồng loạt quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô: “Xin Điện hạ hãy nguôi giận!”

“Ngươi, các ngươi...” Khanh Nhu Chi quét mắt nhìn những gương mặt cung nhân ngày càng xa lạ. Trong phút chốc, nàng chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn.

Ngay cả nội cung cũng đã bị thanh lọc, thay bằng người của Lâm Tri Vương.

Hành động của hắn còn nhanh hơn nàng tưởng.