Chương 53

Trông hắn tái nhợt, cô độc lạnh lẽo, còn ẩn chứa cả sự tịch mịch sâu thẳm.

Giữa tấm màn lụa màu vàng minh hoàng buông xuống, bóng hình thấp thoáng phập phồng tựa như một con Thương Long đang ngủ say.

Chính là sinh phụ của Chử Vọng, Thiên tử đương thời, Chử Ẩn.

Tim Khanh Nhu Chi khẽ run lên, nàng cúi người xem xét: “Bệ hạ...”

Bàn tay nàng vừa vươn ra thì đã bị một bàn tay ấm áp gầy guộc nắm lấy.

Bệ hạ lại đang thức.

Da Chử Ẩn nhuốm vẻ tái nhợt của bệnh tật, hốc mắt thâm sâu, hàng mi dày nửa khép.

Vài nếp nhăn nông ở khóe mắt là dấu vết của tháng năm lưu lại.

“Hoàng hậu.” Giọng ông ta vì bệnh tật mà đã mất đi vẻ uy nghiêm cao ngạo thường ngày, lộ ra vài phần nhân tình vị.

“Thần thϊếp có mặt.” Nàng run giọng đáp.

Kể từ khi tin Thái tử mất tích truyền đến, thân thể Bệ hạ liền suy sụp.

Vết thương cũ chịu đựng nơi chiến trường năm xưa tái phát, ông ta ngã bệnh rồi không dậy nổi.

Ngự y đều thở dài, chỉ đành nghe theo ý trời.

Bàn tay gầy guộc của Chử Ẩn nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay nàng, sau đó mới từ từ dời tầm mắt, nhìn về phía bóng dáng thẳng tắp kia.

“Lão Cửu, ngươi đã trở về.”

Giọng ông ta bình thản như nước.

Vừa dứt lời, ông ta liền ho khan khe khẽ, bàn tay nắm lấy tay Khanh Nhu Chi cũng hơi siết lại.

Khanh Nhu Chi đỡ Bệ hạ ngồi dậy, bàn tay mềm mại khẽ vuốt tấm lưng ông ta, để xoa dịu nỗi đau.

Bệnh tật đã hủy hoại hình ảnh của Bệ hạ, nhưng lại toát ra vẻ trầm ổn đã gột rửa hết sự phồn hoa.

Trong số chín hoàng tử, xét về tướng mạo, người giống ông ta nhất là Thái tử Uẩn.

Người không giống ông ta nhất là Chử Vọng.

Nếu nói Bệ hạ thanh đạm như trà, Chử Vọng lại chính là rượu cay xuyên cổ họng, nhìn tưởng băng lãnh trong suốt nhưng thực ra lại cay nồng bỏng rát.

Uống một ngụm cũng có thể lấy đi nửa cái mạng người.

“Vào lúc này, không chỉ Thái tử mà ngay cả nữ nhân được Phụ hoàng sủng ái nhất cũng không ở bên cạnh chăm sóc...” Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Chử Vọng nhìn đôi Đế Hậu đang nương tựa lẫn nhau.

Hắn u uẩn thở dài: “Cảnh cuối đời thê lương đến nhường này, quả thật khiến nhi thần phải thương xót thay.”

Khanh Nhu Chi cắn răng.

Chỉ vỏn vẹn vài lời, hắn đã ám chỉ nàng đã phản bội Bệ hạ, quay sang đầu quân cho hắn, cố ý kí©h thí©ɧ phụ thân đang bệnh nặng của hắn.

Không thể không nói, hắn vô cùng cay nghiệt!

Chử Ẩn lại dùng cách lấy ít thắng nhiều: “Hoàng hậu đi gặp ngươi là ý chỉ của trẫm. Đại hạn của Trẫmsắp đến, e rằng triều đình đại loạn, lúc này mới lệnh cho Hoàng hậu mời Lâm Tri Vương hồi cung, chủ trì đại cục.”