- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thâm Cung Dục Nhiên
- Chương 52
Thâm Cung Dục Nhiên
Chương 52
“Hoàng hậu nương nương, người tự ý dẫn Lâm Tri Vương đến nơi này, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Một tiếng hừ lạnh, một thiếu niên mặc cẩm y đứng sau lưng Lâm Tri Vương đột ngột “xoạt” một tiếng, rút trường kiếm Lệ Gia ra, chỉ thẳng vào Cao Phục Thủy: “Cấm cung Đại Việt đường đường như thế này, từ khi nào lại đến lượt một tên hoạn quan dám làm càn?”
Vô pháp vô thiên! Quả thật là vô pháp vô thiên!
Cao Phục Thủy rụt vai lại, đột nhiên lách qua thiếu niên, hướng về phía sau lưng hắn mà cao giọng nói: “Đây chính là gia phong mà Khanh đại nhân vẫn luôn lấy làm kiêu hãnh sao? Đây chính là người mà đại nhân đã nuôi dưỡng, để trở thành Quốc hậu sao?”
Khanh Nhữ Hiền quỳ giữa hàng quần thần, mái tóc ông đã điểm bạc, khí độ lẫm liệt, bóng dáng nổi bật.
Nghe vậy, ông chỉ cúi mắt im lặng.
Đêm trước, gia nô phủ nhà họ Khanh nhận được một chiếc áo khoác ngoài màu xanh băng nhuốm máu.
Khanh phu nhân Lưu thị nhìn thấy liền ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thế nhưng, ông đoán được đây là lời cảnh cáo của Lâm Tri Vương gửi đến.
Bởi vì cùng với y phục đó, còn có một lọ độc dược, chính là bản mà ông đã tự tay giao cho Khanh Nhu Chi.
Hoàng hậu không hề ra tay.
Nàng đã bán đứng Khanh Phỉ Tư, phản bội Khanh gia!
Khanh Nhữ Hiền giận không thể tả, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Mạng của Khanh Phỉ Tư vẫn nằm trong tay Lâm Tri Vương.
Đó là hương hỏa duy nhất của Khanh gia ông.
Lâm Tri Vương đã nắm được tử huyệt của ông!
Chẳng một ai có thể ngăn cản bước chân Lâm Tri Vương tiến vào tẩm điện, ngay cả vị Thái giám Ngự tiền đại diện cho Thánh ý.
Cao Phục Thủy bị Mộ Chiêu dùng kiếm kề cổ, chỉ đành trơ mắt nhìn người nam nhân áo bào đen kia, ngang nhiên không chút kiêng dè mà bước vào nội cung.
Khanh Nhu Chi đi chậm lại một bước.
Cao Phục Thủy khó khăn vùng vẫy thoát ra, khúm núm lại gần bên cạnh Hoàng hậu: “Nương nương...”
Giờ phút này, ông ta hoàn toàn không còn chút kiêu ngạo nào, ông ta thở dốc, khom lưng, thấp hèn khẩn cầu: “Những năm này Bệ hạ đối đãi với nương nương không hề bạc bẽo. Lão nô khẩn cầu nương nương, nhất định phải bảo vệ Long thể...”
“Lão nô nguyện nuốt than bôi sơn để báo đáp ân đức.”
Khanh Nhu Chi không đồng ý cũng không từ chối.
Nàng khẽ dịch bước chân, lặng lẽ bước vào.
Trong tẩm thất đang đốt lò thuốc, khắp nơi nồng nặc mùi dược liệu.
Trên lò, ấm thuốc đang sắc sôi sùng sục, bốc hơi nóng.
Chử Vọng đứng yên lặng trước Long Tháp.
Cho dù được ánh nến rực rỡ bao phủ thì cũng không thể thêm vào cho hắn một tia ấm áp nào.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thâm Cung Dục Nhiên
- Chương 52