Chương 50

Hoặc là, hắn ta xin đường huynh để hắn ta đưa Kế Hậu về, đổi tên đổi họ cho nàng làm Thế tử phi của hắn ta, như thế cũng không phải là không được. Một đại mỹ nhân như vậy, đường huynh không cần thì Mộ Chiêu hắn cần.

...

Không thoa thuốc còn không thấy, thoa thuốc vào cái cảm giác tê tê ngứa ngứa lại càng mạnh mẽ hơn, chỉ hận không thể lấy dao khoét đi cho rồi.

Ngửi thấy mùi thuốc đó, lại ngồi lâu trên xe ngựa, cái đầu vốn đã choáng váng lại càng chóng mặt hơn, mí mắt cũng bắt đầu dính lại.

Rõ ràng nghĩ rằng dù thế nào cũng phải cố gắng chống đỡ, dù sao nơi này không phải giường cao gối mềm, mà là bên cạnh một con mãnh thú khát máu...

Nhưng bất lực vì thiếu ngủ nhiều ngày liền, đêm qua lại trải qua chuyện như vậy. Dù có cố gắng gồng mình đến mấy, cũng chỉ là cơ thể tuổi đôi mươi, cuối cùng ý thức cũng hoàn toàn rời bỏ nàng, Khanh Nhu Chi mê man ngủ thϊếp đi.

Khi Chử Vọng đọc xong thư, nữ tử đã nghiêng mặt, cuộn tròn trên ghế mà ngủ rồi, hàng mi dài rậm khép lại, hơi thở nhẹ nhàng ổn định.

Tóc búi của nàng hơi lỏng, vài lọn tóc rủ xuống, một vòng lông tơ nhỏ xíu trên trán làm giảm bớt vẻ quyến rũ của ngũ quan, trông có chút ngây thơ đáng thương.

Khuôn mặt ngủ không chút phòng bị khiến hắn nhớ lại cảnh tượng đêm qua, nàng ôm chặt hắn, vùi mặt vào hõm cổ hắn.

Ánh mắt hắn chợt dời xuống, rơi vào cổ áo lộn xộn mở rộng của nàng.

Hắn chợt khựng lại, nhận ra vạt áo bào của mình đã bị nàng nắm chặt trong lòng bàn tay từ lúc nào không hay.

Hắn dùng đầu ngón tay nhéo nhẹ rồi đột ngột dùng sức kéo tay ra. Cái kéo bất ngờ này khiến nàng giật mình tỉnh giấc.

Theo quán tính, nàng lao thẳng về phía trước, tưởng chừng sắp úp mặt xuống đất. Thế nhưng, cằm nàng lại được một bàn tay đỡ lấy.

Bàn tay ấy vừa vặn, không chút sai lệch mà ôm trọn nửa khuôn mặt nàng.

Ngón cái hơi sần sùi với lớp chai mỏng áp vào ngay dưới mắt, chạm phải làn da ấm nóng, mềm mại.

Khi nàng nhìn xuống, Chử Vọng có thể cảm nhận qua lớp da rằng nhãn cầu nàng đang khẽ chuyển động.

“Thật là nguy hiểm...”

Khanh Nhu Chi tập trung sự chú ý vào góc gấp sắc nhọn kia.

Nếu gương mặt nàng cứ thế cạ vào thì chắc chắn sẽ bị thương.

Nàng không khỏi mở to đồng tử, chút mộng mị còn sót lại cũng tan biến, đầu óc nàng hoàn toàn tỉnh táo.

Nàng hoàn toàn không hề để ý việc bị hắn chạm vào mặt.

Lại còn là một cái chạm rất trọn vẹn.

Da thịt nữ nhân trơn nhẵn mềm mại, Chử Vọng nhẹ nhàng vuốt qua rồi rụt tay lại.

Tay áo bào rộng lớn trượt xuống, che khuất cổ tay hắn.

Hắn thản nhiên nghiêng người, bước ra khỏi xe ngựa.