Chương 49

Nàng không hiểu.

Hắn lại đột nhiên nghiêng người tới, tay áo lướt qua chóp mũi nàng, mang theo mùi hương thanh mát lạnh lẽo.

Khiến nàng kinh ngạc ngả người ra sau, lưng dán chặt vào thành xe.

Hắn lại đi thẳng qua nàng, bàn tay thon dài trắng lạnh vén rèm xe lên, thờ ơ gọi một tiếng:

“Tầm Hoan, ngươi lên đây.”

...

Tống Tầm Hoan cầm thuốc cao, quỳ nửa người trên đất, thoa thuốc cho đôi tay mềm mại của nữ tử. Từ nhỏ Tầm Hoan đã lưu lạc khắp nơi, lớn lên nơi giang hồ, chưa từng tiếp xúc với những tiểu thư khuê các này, huống chi đây lại là Kế Hậu?

Đúng là một đóa hoa thược dược được nuôi dưỡng bằng gấm ngọc, bén rễ từ máu mỡ của dân chúng mà kiều dưỡng nên. Không chỉ dung mạo khuynh nước khuynh thành mà ngay cả đôi tay này cũng mềm mại như đậu hủ, chỉ sợ khẽ dùng sức một chút cũng sẽ tan ra.

Tống Tầm Hoan cảm thấy rõ ràng, trong suốt quá trình thoa thuốc, thỉnh thoảng ánh mắt Điện hạ lại lướt qua.

Khi thì rơi trên tay Kế Hậu.

Khi lại rơi trên mặt Kế Hậu.

Trong lòng Tống Tầm Hoan cảm thấy một sự bất an không rõ.

...

Vừa xuống xe ngựa, Tống Tầm Hoan liền mặt nặng mày chìu kéo Mộ Chiêu lại: “Hoàng hậu sẽ không để ý... Đến Điện hạ của chúng ta đấy chứ?”

Mộ Chiêu liếc sang bên cạnh.

Tống Tầm Hoan: “Ngươi có biết chuyện bí ẩn của Tiền Trần không?”

Trần bị Việt diệt, dã sử ghi lại, vị Hoàng đế cuối cùng của Tiền Trần hoang da^ʍ vô độ, lại công khai thông gian với Thái phi Tiên Đế, để lại vô số tiếng xấu.”

“Điện hạ, sẽ không hoang đường đến mức đó chứ?” Mộ Chiêu dứt khoát phủ nhận: “Ngươi lo lắng quá rồi, đường huynh không phải là người như vậy đâu.”

Nếu hắn có ý nghĩ đó thì đã sớm thuận nước đẩy thuyền rồi, chẳng phải người ta tự dâng đến tận cửa đó sao?

Nhưng hắn lại bức bách Hoàng hậu như thế.

Hơn nữa, giữa đường huynh và Bệ hạ có một nút thắt chết không thể gỡ. Từ xưa phu thê là một thể, tính đi tính lại, hắn và Hoàng hậu cũng có thù oán không thể hóa giải.

Với tính cách lạnh lùng bạc bẽo của đường huynh, vận mệnh của Hoàng hậu, phần lớn chỉ có một con đường là hương tiêu ngọc nát...

Nhớ lại ngày đó hắn ta bị đánh, nàng còn cố ý mang thuốc đến cho hắn ta. Mấy ngày nay tiếp xúc với Hoàng hậu, Mộ Chiêu lại khá có cảm tình với nàng. Cái danh họa thủy, thực chất là tam sao thất bản.

Lần đầu thấy bài “Ngọc Phi Dẫn” kia tuyệt diễm vô song, Mộ Chiêu yêu âm nhạc đến si mê, không khỏi suy tính, sau này, nếu hắn ta đi cầu xin giùm Hoàng hậu, liệu đường huynh có nể mặt hắn ta mà tha cho Hoàng hậu một con đường sống không?