Chương 46

Điều này khiến Khanh Nhu Chi có một cảm giác.

Chỉ cần hắn hơi cúi đầu là có thể hôn nàng.

Ánh mắt hắn trong veo lạnh lẽo như thủy tinh:

“Nương nương đúng là thú vị. Đáng tiếc, nhi thần không phải là người tốt bụng từ bi gì, ý đồ của người, e rằng phải thất bại rồi.”

Dây thần kinh căng thẳng “Tách” một tiếng đứt gãy, cơ thể nàng chậm rãi mềm nhũn ra.

Khi lòng nàng tuyệt vọng nguội lạnh, lại nghe thấy hắn dùng giọng điệu bình thản nói:

“Nương nương tính dùng gì để đổi?”

Khanh Nhu Chi không ngờ hắn sẽ đưa ra điều kiện này. Với thế lực hiện tại của hắn, thứ gì mà không có, còn cần phải có được điều gì từ nàng nữa...

Nàng chợt nhớ ra: “Trong cung của ta có một phong thư tay của Lan Nhân tiên sinh...”

Nàng vắt óc suy nghĩ, lắp bắp nói: “Trước, trước khi tiên sinh từ biệt Uyển Kinh, từng có một lần gặp gỡ với ta, vì vậy, tiên sinh đã để, để lại phong thư đó, đúng vậy.”

“Nếu Điện hạ muốn, sau khi hồi cung, ta sẽ dâng phong thư đó lên cho Điện hạ bằng cả hai tay.”

Thư tay của Lan Nhân?

Sự cám dỗ này, dường như không đủ lớn để hắn cam tâm tình nguyện bảo vệ nàng.

Hắn nhìn nàng, khóe môi mỏng khẽ cong lên: “Nương nương yên tâm, đêm nay, nhi thần nhất định sẽ bảo vệ người không rời nửa bước.”

Nói rồi hắn đứng dậy, ngón tay thon dài đưa vào trong ngực áo, đưa ra một chiếc khăn tay lụa màu đen:

“Nương nương lau đi.”

Khanh Nhu Chi sững sờ, đưa tay lên mặt sờ, cằm và cổ nàng quả nhiên nhớt nháp.

Vừa rồi nàng dùng khuôn mặt đầy máu này để nói chuyện với hắn sao? Đừng nói là hắn, ngay cả nàng cũng cảm thấy dơ bẩn vô cùng.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã bị hắn thấy dáng vẻ thảm hại nhất, mà còn là nhiều lần. Nàng cố gắng nén sự ngượng nghịu trong lòng, nhẹ nhàng nói lời cảm ơn, nhận lấy khăn tay, chậm rãi lau sạch.

Nhưng hắn đột nhiên nói: “Dáng vẻ vừa rồi của nương nương lại khiến ta nhớ đến một cố nhân.”

“Gì cơ?” Ngón tay Khanh Nhu Chi đột nhiên siết chặt, tưởng rằng hắn đã phát hiện ra bí mật kia.

Nhưng hắn nói: “Một cố nhân, một lòng cầu chết...”

Chử Vọng liếc nhìn nàng một cái: “Nương nương ở thâm cung đã lâu, hẳn là từng gặp người đó.”

“Nàng... Đã chết rồi.”

“Ồ? Thật sao.”

Tiếp theo là sự im lặng kéo dài.

Ánh mắt Chử Vọng nhìn xuống, nhìn con dao găm khảm vàng dính máu rơi trong cỏ, không hiểu vì sao lại khẽ cười,

“Ta còn tưởng nương nương bị nhốt trong l*иg lâu ngày, đến cả cách phản kháng cũng quên rồi.”

“Bây giờ xem ra, cũng chưa hẳn.”

Khanh Nhu Chi luôn cảm thấy hai câu nói này của hắn có thâm ý. Nhưng nàng lại bị hai chữ “cố nhân” của hắn làm cho lòng dạ rối bời, chỉ có thể mơ hồ gật đầu.