Khanh Nhu Chi luống cuống lùi lại hai bước, chợt nhận ra, thi thể người kia vẫn còn nằm đó.
Nàng cố nén cảm giác buồn nôn, tiến lại gần xem xét: “Hắn ta là người trong quân của Điện hạ?”
Chử Vọng: “Sao, nương nương nghi ngờ ta?”
Hắn chậm rãi ngồi thẳng dậy, lòng bàn tay chống trên đầu gối, dáng người vững vàng, ánh mắt chế giễu như có như không.
Khanh Nhu Chi lắc đầu: “Điện hạ muốn gϊếŧ ta thì chỉ cần phất đao một cái là xong, sẽ không dùng thủ đoạn hèn hạ như thế này.”
Hơn nữa, hắn còn ra tay cứu nàng.
Vậy người này rốt cuộc là... Khanh Nhu Chi chợt nhớ lại, mũi tên bắn thẳng về phía nàng ở bãi tập hôm nay...
Da gà lập tức nổi khắp lưng, một trực giác mạnh mẽ ập đến. Sự nguy hiểm đêm nay, và sự cố bất ngờ chiều nay, chắc chắn có mối liên hệ không thể tách rời!
Nếu không phải Chử Vọng chủ mưu. Vậy thì, có kẻ nào đó ẩn nấp trong quân đội của hắn, muốn hại chết nàng?
Mục đích của đối phương là gì?
Vì sao, nhất định phải đẩy nàng vào chỗ chết?
Thất bại hai lần, liệu hắn có tiếp tục ra tay không?
Nàng hoàn toàn không biết gì.
Nghĩ đến việc bản thân có thể chết bất đắc kỳ tử bất cứ lúc nào, nhất thời, Khanh Nhu Chi quên hết thân phận, lập trường, lập tức tiến đến gần sinh vật sống duy nhất tại đây, tìm kiếm sự bảo vệ của kẻ mạnh:
“Chẳng phải Điện hạ đã nói, tính mạng của ta, chỉ Điện hạ mới có thể động vào sao?”
Chử Vọng nhướng mày, hơi bất ngờ nhìn nàng.
“Ta, ta có một lời thỉnh cầu thất lễ...”
Hơi thở nàng hơi gấp gáp, đôi mắt ướŧ áŧ mở to: “Đêm nay Điện hạ có thể, có thể canh giữ bên cạnh ta không?”
Có lẽ cảm thấy không ổn, nàng khựng lại, đổi sang một cách nói thích hợp hơn: “Hoàng hậu bị thích khách làm kinh sợ, Điện hạ lo lắng cho đích mẫu nên tự mình bảo hộ...”
“Được không?”
Ngay cả lý do nàng cũng đã nghĩ sẵn cho hắn rồi.
Ngón tay thon thả nắm chặt cổ áo, nhìn hắn với vẻ hơi căng thẳng.
Lúc nãy hắn rút kiếm có máu bắn lên ngực áo và cổ nàng, khiến những ngón tay ngọc ngà nắm chặt cổ áo đó cũng bị máu làm vấy đỏ.
Vết bẩn nhỏ trên ngọc trắng, càng thêm quyến rũ.
Mà nàng hoàn toàn không hay biết sự dựa dẫm và căng thẳng trong mắt hóa thành ý nước, sắp tràn ra ngoài.
Vô cùng mong đợi hắn đồng ý...
Nàng quá cần hắn rồi.
Chử Vọng đột nhiên áp sát tới.
Bao trùm lấy nàng, đôi mắt phượng đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, khoảng cách cực kỳ gần. Hơi thở hắn phả ra quấn lấy nàng, thân mật vô cùng.