Từng bước lùi lại phía sau, Khanh Nhu Chi hối hận không thôi, không nên, nàng không nên đi dò xét hắn.
Hắn là người có tính cách khát máu đa nghi đến nhường nào, sao có thể cho phép người khác nắm bắt nửa phần suy nghĩ của hắn!
“Nương nương không cần đoán nữa, với danh tiếng của người, kẻ muốn mạng người còn nhiều lắm.”
Người kia cười hề hề, ngay khoảnh khắc rút trường đao chém về phía nàng, không hiểu sao đột nhiên khựng lại.
Ánh mắt hắn ta chợt trở nên vô cùng dính nhớp. Ánh mắt này Khanh Nhu Chi không hề xa lạ, trước đó hai binh sĩ kia trên đường hộ tống nàng về trại cũng liên tục dùng ánh mắt như vậy lén nhìn nàng.
Chỉ là không táo tợn trần trụi như thế này.
Khanh Nhu Chi cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, lợi dụng bóng đêm từ từ mò mẫm trong tay áo, bình tĩnh nói:
“Là ai bảo ngươi làm chuyện này. Kẻ đó đã hứa với ngươi điều gì, bổn cung có thể hứa gấp đôi. Quan cao lộc hậu hay vợ đẹp như hoa, ngươi muốn gì, bổn cung đều có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi tha cho bổn cung.”
“Nương nương bây giờ thân còn khó giữ, phải dựa vào hơi thở của người khác mà sống, sinh tử đều nằm trong tay Lâm Tri Vương, lấy đâu ra vinh hoa phú quý mà hứa với ta? Còn về vợ đẹp như hoa ư...”
Nói rồi hắn ta đột nhiên nhào tới.
“Ai có thể sánh bằng nương nương?”
Hắn ta cười da^ʍ, bàn tay lớn vồ lấy nàng. Khanh Nhu Chi không ngờ hắn ta lại thô bỉ hung hăng đến thế, bị hắn ta xô ngã xuống đất.
Cơn đau dữ dội từ lưng khiến nàng sững sờ, nhưng chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, nàng đã dùng sức rút ra con dao găm khảm vàng vẫn luôn giấu trong tay áo, không chút do dự đâm vào bụng dưới của đối phương.
“Phập!”
Mùi máu tanh tràn ngập xung quanh, người kia đau đớn tột cùng, sờ vào vết thương, thấy một bàn tay đầy máu.
Lập tức, hắn ta chộp lấy nàng với vẻ mặt hung tợn.
Nhưng tay còn chưa kịp chạm vào nàng đã bị một thanh kiếm xuyên từ phía sau ra trước ngực.
Đồng tử người kia co lại thành hình kim, mặt hướng xuống đất ầm một tiếng đổ rầm xuống.
Tay chân hắn ta giật giật vài cái, rồi nằm im như heo chết.
Nam nhân xuất hiện như thiên thần giáng thế, bàn tay thân hình cao gầy như cành mai, không chút do dự rút thanh trường kiếm đang cắm xuyên qua da thịt ra.
Từng sợi máu đỏ tươi như cỏ bồng bay lơ lửng, văng lên cằm trắng nõn, mái tóc đen dài của hắn, rồi chảy dọc theo đuôi tóc nhỏ giọt xuống.
Nhưng hắn như không hề hay biết, chỉ rũ mắt, nhìn Khanh Nhu Chi đang quỳ ngồi trên mặt đất.