Khanh Nhu Chi run rẩy dữ dội.
Lời này, thật sự chỉ thẳng vào tâm can.
“Ta cũng sẽ không minh oan cho nương nương...” Hắn khẽ cười, nhìn xuống nàng từ trên cao: “Nương nương sẽ phải gánh tiếng xấu suốt đời, từ khi sinh ra đến khi chết, từ kiếp này đến kiếp sau, thậm chí vạn vạn đời. Mặc dù như vậy mà người cũng không hối hận sao?”
Khanh Nhu Chi nhìn thẳng vào mặt hắn.
Một lúc lâu, nàng khẽ thở dài:
“Vậy Điện hạ có từng hối hận chăng?”
Chử Vọng nhướng mày, lạnh lùng nhìn nàng.
“Chẳng phải lúc trước Điện hạ cũng đã sống như vậy sao?”
Hoàng cung là một nơi đáng sợ, thấm đẫm hận thù và tính toán. Ví như hắn, trong xương cốt rõ ràng chảy một nửa dòng máu cao quý của hoàng tộc họ Chử, nhưng trong hoàng cung Đại Việt tôn ti phân minh kia lại sống còn chẳng bằng một con chó.
Sau này, hắn dựa vào những thủ đoạn dơ bẩn, từng chút một leo lên, trở thành thanh đao sắc bén nhất của Bệ hạ.
Thế nhưng, đao thì làm sao có thể có tim?
Khi thanh đao đó có tim, thoát khỏi sự kiểm soát của chủ nhân, thì sẽ bị vứt bỏ hoàn toàn.
Phụ thân hắn không cần hắn nữa, dân chúng cũng không cần hắn nữa, tất cả mọi người đều không cần nữa...
Chử Vọng khẽ nhắm mắt.
“Lời của mẫu hậu đêm nay có hơi nhiều rồi.”
“Sống trong thâm cung nhiều năm, sao người vẫn không học được đạo lý bo bo giữ mình vậy.”
Hắn mở mắt, tất cả cảm xúc trong mắt đã bị quét sạch, ánh mắt chứa đựng uy áp mạnh mẽ và ý lạnh sắc bén, xuyên thẳng vào tim nàng ngay lập tức:
“Đã gả vào hoàng thất, tức là phụ nhân nhà họ Chử ta, trong lòng lại chỉ nhung nhớ cả nhà họ Khanh, đây là bất trung. Là thê tử của Bệ hạ nhưng lại đầu quân cho bổn vương khi người bệnh nặng, đây là bất nghĩa.”
“Xem ra, nương nương và bổn vương, thật sự là người cùng một đường!”
Người cùng một đường gì?
Người cùng một đường lòng lang dạ sói.
“Điều này khiến bổn vương sao có thể yên tâm rằng chuyện ngày hôm nay sẽ không tái diễn trong tương lai đây?” Hắn nói đầy ẩn ý.
Khanh Nhu Chi lập tức nói:
“Điện hạ có thể trục xuất thϊếp khỏi Uyển Kinh, vĩnh viễn không được triệu hồi.”
Hắn im lặng.
Khanh Nhu Chi rũ mi, siết chặt ngón tay, chẳng lẽ, chẳng lẽ, nhất định phải lấy mạng nàng sao?
Nỗi buồn dâng lên, ba phần thật bảy phần giả, nước mắt nàng tuôn rơi, nàng che miệng, nhìn hắn nghẹn ngào nói:
“Nói cho cùng thì thϊếp chỉ là một phụ nhân chốn khuê phòng sâu thẳm, tuy là Hoàng hậu nhưng Bệ hạ lại chưa từng cho phép thϊếp can dự triều chính. Tay không tấc sắt, chỉ có thể mặc người sắp đặt. Lúc trước... Lúc trước thϊếp cũng là thân bất do kỷ...”