“Nếu Khanh Mặc Lý thật sự phạm quốc pháp thì cứ xử theo quốc pháp là được. Ta và nhà họ Khanh, đều không có gì để nói.”
“Vì sao Điện hạ lại dùng hình phạt riêng với ông ấy, khiến ông ấy chết thảm trong Chiếu Ngục... Thật sự không thể, nói rõ sự thật sao?”
Chử Vọng không hiểu vì sao lại trầm mặc một lát.
Một lúc lâu, đôi mắt phượng của hắn nhìn về phía nàng, lạnh giọng nói:
“Nhi thần vốn là một thanh đao của phụ hoàng, phụ hoàng muốn nhi thần gϊếŧ ai, nhi thần liền gϊếŧ kẻ đó.”
“Dùng xong rồi bỏ hay giữ, chẳng phải đều là lời nói của người sao? Muốn bỏ thì bỏ, cần gì phải tìm cớ?”
“Nương nương sẽ không nghĩ rằng bản thân biết được vài chuyện thì mọi thứ có thể phục hồi như cũ chứ.”
Lướt qua chuỗi tràng hạt trên bàn, đáy mắt đen nhánh của hắn nổi lên một vài cảm xúc nhạt nhòa.
Chỉ trong chớp mắt, tan biến không còn dấu vết.
Khanh Nhu Chi cũng cảm thấy bàng hoàng, phải rồi, cuối cùng vẫn là vật còn người mất.
Nhưng hắn vẫn không trả lời trực diện câu hỏi của nàng.
Mà đặt một mệnh đề khó giải xuống trước mặt nàng.
Hắn từng bị phụ thân hãm hại.
Nàng, là đồng phạm lớn nhất của phụ thân hắn.
“Người có lỗi, lỗi mà biết sửa, thiện không gì lớn hơn. Những đau khổ Điện hạ đã phải chịu đựng, Nhu Chi nguyện dùng vinh hoa hậu vị để đền bù.”
Khanh Nhu Chi chỉnh lại vạt váy cúi người, chậm rãi quỳ xuống trước mặt hắn, tóc xanh buông xõa như suối chảy:
“Chỉ cầu Điện hạ giơ cao đánh khẽ, tha mạng cho cả nhà họ Khanh. Đày đến vùng biên viễn cũng được, giam cầm trong một trạch viện cũng được. Cơn giận của Điện hạ, Nhu Chi nguyện một mình gánh chịu.”
“Ngươi?”
Ngón tay hắn gõ nhẹ, chợt, khẽ mỉm cười.
Dưới ánh nến lờ mờ, nữ tử chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt nàng quả thực là cắt nước long lanh, mắt chứa nước thu: “Điện hạ cũng biết, trên dưới Khanh phủ có tổng cộng một trăm hai mươi ba người, tam tộc tổng cộng ba trăm sáu mươi bảy người. Quân vương nổi giận, máu chảy nghìn dặm.”
“Ta biết muốn chống lại Điện hạ thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Ta không giống phụ thân mình, ta chỉ coi trọng bản thân mình, và tính mạng của họ.”
“Còn những thứ khác, ta không dám quản, cũng không thể quản.”
Ánh mắt hắn hơi đọng lại.
“Nhưng phụ thân và huynh trưởng của ngươi đều coi danh tiếng như sinh mệnh. Dù ngươi cứu họ, họ cũng sẽ không cảm kích, mà chỉ căm ghét.”
Đôi môi mỏng của nam nhân như một lưỡi dao, thốt ra những lời thấu tâm can: “Căm ghét ngươi, một yêu phụ xương cốt dâʍ đãиɠ, dùng sắc hầu người, bội chủ cầu vinh.”