Chương 4

“Mọi thứ trong nhà đều ổn.” Tóc mai Khanh Nhữ Hiền đã bạc phơ, giọng nói già nua nhưng vững vàng: “Lão thần đến đây là vì có một chuyện muốn cầu xin, xin nương nương hãy đi gặp Lâm Tri Vương, đích thân dâng Hòa thị Bích lên!”

Khanh Nhu Chi chậm rãi buông tay ra.

Ba năm trước, nàng phụng mệnh Bệ hạ mà hạ độc Chử Vọng, nhưng vào giây phút cuối cùng, mọi chuyện thất bại. Hắn không chết mà bị phế làm thứ dân, bị lưu đày đến vùng đất khổ lạnh và đã không rõ tung tích trên đường đi lưu đày.

Nếu người đi dâng Hòa thị Bích là nàng, chỉ e vừa gặp mặt, Chử Vọng sẽ lấy mạng nàng để tế đao mất thôi.

“Dù thế nào đi nữa thì Hoàng hậu nương nương, người cũng là mẫu hậu của hắn.”

Trước ánh mắt ép buộc của phụ thân, cuối cùng nàng cũng nói từng chữ một:

“Được, phụ thân, con đi.”

Khanh Nhữ Hiền gật đầu, đặt một vật vào tay nàng:

“Phỉ Tư sẽ hộ tống nương nương, nương nương hãy nhớ kỹ, đừng lặp lại sai lầm của ba năm trước.”

Thứ ông đưa cho nàng là một lọ thuốc độc.

Mục đích rõ ràng, là muốn nàng tìm cơ hội...

Dùng độc để gϊếŧ chết Lâm Tri Vương!

...

Quân phản loạn đóng trại cách thành bảy dặm. Đêm đã khuya, bầu trời xanh thẳm tựa nhung lụa điểm xuyết vài vì sao mờ nhạt.

Trước các doanh trại, lửa trại nối dài, sáng như ban ngày.

“Ai đó?”

Quân lính hai bên giương giáo mác, chặn đứng xe ngựa.

Một giọng nữ yếu ớt như tơ truyền ra từ sau rèm xe:

“Người quen cũ.”

Nàng nói: “Thϊếp là thị nữ của Cung Khôn Ninh, phụng mệnh dâng ngọc. Xin Lâm Tri Vương Điện hạ ban kiến.”

Giọng nói ngọt ngào, quyến rũ như móng vuốt mèo cào vào lòng người.

Theo lời nói, một bàn tay trắng muốt vén rèm xe lên. Nữ tử ôm một cây đàn cổ, thò người ra ngoài, mái tóc đen buông xõa trên vai.

Lớp áo lông hồ ly trắng muốt ôm lấy thân hình thướt tha, khuôn mặt mộc không son phấn vẫn tỏa sáng rạng rỡ, tóc đen môi đỏ, vẻ đẹp kinh diễm lòng người.

Tuyết trắng đắp lên dung nhan, châu ngọc điểm lên môi son.

Dáng đi uyển chuyển, tinh tế vô song.

Nhưng thu hút nhất là đôi mắt của nữ tử. Giữa hai hàng mày nàng bao phủ một nỗi buồn man mác, nhưng đôi mắt lại quyến rũ đến tột cùng.

Tựa như yêu hồ mê hoặc chúng sinh.

...

Trong đại trướng của tướng quân.

Tên lính vội vàng bước vào, quỳ xuống rồi ôm quyền nói:

“Bẩm Điện hạ, có người tự xưng là người quen cũ của người, muốn đích thân dâng Hòa thị Bích. Người thấy sao ạ?”

Mọi người đều dừng tay, đồng loạt nhìn về phía chủ tọa. Trên ghế, nam nhân áo đen trạc đôi mươi, đang đấu cờ với quân sư. Đầu ngón tay hắn kẹp một quân cờ màu đen.