Chương 39

Chử Vọng không ngờ nàng lại có thể thản nhiên mà đưa ra yêu cầu này một lần nữa. Như băng tuyết tan chảy, trên mặt hắn chậm rãi lộ ra một nụ cười ôn hòa: “Ồ? Nương nương muốn hồi cung, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi hành. Bổn vương đâu có giam giữ người tại nơi này.”

Khanh Nhu Chi biết hắn đang giả vờ, thở dài nói: “Hôm nay, là ta đã hiểu lầm Điện hạ, lời nói việc làm có nhiều điều bất kính. Nhu Chi có lỗi, xin Điện hạ tha thứ.”

Nói rồi nàng còn khẽ cúi mình.

“Qua lời Mộ tiểu tướng quân nhắc nhở, ta mới hay về khổ tâm của Điện hạ.”

Hắn thấy buồn cười: “Khổ tâm?”

Khanh Nhu Chi nói: “Trước ngày hôm nay, ta cũng mang thành kiến với Điện hạ giống như nhị ca, cho rằng Điện hạ tính tình bạo ngược, tuyệt đối không phải người lương thiện... Cũng vì thế, lúc trước sau khi biết chuyện thúc phụ qua đời mới làm ra hành động bất nghĩa đó với Điện hạ.”

“Tuy nhiên hôm nay mới hay, Nhu Chi đã lầm to rồi, là do ta của trước kia không biết nhìn người.”

“Điện hạ xử quyết tên ác đồ chiếm đoạt ruộng đất, là vì dân trừ họa, lòng hướng về bách tính. Mấy ngày nay, Nhu Chi cũng đã chứng kiến được tài trị quân của Điện hạ, sau này làm vua nhất định là phúc lớn của xã tắc.”

“Lời tâng bốc không cần phải nói...” Ánh mắt hắn đảo quanh nàng, hắn cười lạnh: “Còn về chuyện cũ... Nương nương đúng là biết cách tẩy sạch cho mình.”

Chuyện cũ...

Vừa hay Khanh Nhu Chi cũng có một chuyện cũ muốn hỏi hắn:

“Thật ra, ta vẫn luôn không hiểu, Điện hạ từ trước đến nay đều tâm tư kín đáo, bình tĩnh kiềm chế, tuyệt đối không phải người hành động bốc đồng. Vì sao lại ra tay gϊếŧ thúc thúc Khanh Mặc Lý của ta mà không có sự đồng ý của Bệ hạ?”

Khanh Mặc Lý, Thái tử Thái phó.

Gϊếŧ ông ấy chính là động đến căn cơ của Thái tử.

Bao năm qua nàng vẫn không thể lý giải được.

Về dã tâm của Cửu Hoàng tử, nàng hiểu rõ trong lòng, nếu không ngày xưa sau khi cứu hắn, nàng đã không nói những lời như thế với hắn.

Nhưng hắn là người thông minh đến nhường nào, sao lại tự mình bại lộ khi chưa đủ lông đủ cánh?

Trong chuyện này, nhất định có ẩn tình gì đó.

Đối với điều này, Chử Vọng chỉ đáp năm chữ: “Điều đó quan trọng sao?”

Ba năm trước, điều đó rất quan trọng.

Nhưng hắn chưa bao giờ giải thích.

Thế nên Bệ hạ và nhà họ Khanh đều cho rằng hắn có dã tâm lang sói.

Khanh Nhu Chi nhìn hắn, không hiểu vì sao lại rất muốn biết đáp án chưa rõ ràng, đã bị hắn cố ý che giấu kia: