Y bào màu đen huyền bao trùm, như đôi cánh rộng lớn, ôm lấy thân thể nàng.
Khanh Nhu Chi cảm nhận được lòng bàn tay hắn cách lớp vải, siết chặt trên da thịt mình, nhưng không hề có chút ấm áp ái muội nào.
Ngón tay hắn lạnh như băng, càng giống như một con mãng xà đang siết chặt eo nàng, khiến nàng có cảm giác sinh mệnh đang dần bị tước đoạt, một cảm giác nguy hiểm tột độ.
Da đầu Khanh Nhu Chi tê dại.
Trong mắt Khanh Phỉ Tư, lại là tên nghịch tặc này ngang nhiên khinh bạc Hoàng hậu Đại Việt giữa ban ngày ban mặt.
Hắn ta chửi rủa: “Súc sinh! Ngươi quả đúng là súc sinh! Nàng và ngươi là mẫu tử, sao có thể làm ra chuyện thất đức lσạи ɭυâи bẩn thỉu như vậy!”
Chử Vọng buông lời trêu chọc: “Chỉ cần bổn vương muốn, không có gì là không thể.”
Thế là, Khanh Nhu Chi trơ mắt nhìn nhị ca mình, người vốn tinh thông sách thánh hiền, bị hắn kích động đến mức mặt đỏ bừng, toàn thân run rẩy như cái sàng.
Còng tay trên tay hắn ta càng lúc càng rung lắc dữ dội: “Ngươi vô sỉ! Ngươi dơ bẩn! Ngươi sẽ không được chết tử tế!” Đến lúc kích động tột cùng, hắn ta ngửa cổ phun ra một ngụm máu tươi, mắt trắng dã rồi ngã vật xuống đất.
Khanh Nhu Chi kinh hãi, thấy ngực thanh niên khẽ phập phồng, hẳn là chỉ ngất đi, liền cố gắng đẩy nam nhân khỏi người mình: “Điện hạ, đủ rồi.”
Chử Vọng: “Nương nương thật sự không định cân nhắc sao?” Lòng bàn tay Khanh Nhu Chi ướt đẫm mồ hôi, nàng rũ hàng mi dài: “Ta đối với Điện hạ, không có bất kỳ ý niệm sai trái nào.”
Chớ nói nàng là mẫu hậu của hắn, chỉ riêng khoảnh khắc vừa rồi, khoảng cách gần gũi như thế, nàng thấy rõ ràng, tuy hắn đang cười, nhưng đáy mắt vẫn luôn băng lạnh vô tình. Chuỗi tràng hạt nàng tặng hắn, hắn cũng có thể vứt bỏ như rác rưởi, chứng tỏ hắn đã đoạn tuyệt mọi cảm xúc của người bình thường. Kẻ làm Đế quân, phải vô tình vô dục, thiếu ân thiếu đức. Nàng hiểu hắn đối xử với mình như vậy chỉ là muốn sỉ nhục nhà họ Khanh, sỉ nhục cái khí phách mà người nhà họ Khanh luôn tự hào.
Chử Vọng hài lòng gật đầu: “Nương nương quả nhiên thông minh. Bổn vương đối với ngươi, quả thật không có nửa phần hứng thú.” Nói xong hắn đẩy nàng ra không chút lưu tình, sải bước rời đi.
Khanh Nhu Chi bị hắn đẩy đến loạng choạng, đưa tay chậm rãi sửa sang lại vạt áo xốc xếch, đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng nhất, đó là phải xác nhận với hắn, liệu hắn có hộ tống nàng hồi cung hay không.
...
Chuỗi tràng hạt nàng nhặt về có mười tám hạt, không dư không thiếu một hạt nào. Đây là món quà duy nhất mà đại ca Khanh Phỉ Nhiên đã hy sinh ở Tây Lương tặng cho nàng, cũng là thứ duy nhất của riêng nàng mang vào cung. Sau này, nàng đã tặng nó cho Chử Vọng.