“Muội đang uy hϊếp ta?” Khanh Phỉ Tư đột ngột đứng thẳng dậy, thất vọng nhìn nàng, như đang nhìn một người xa lạ: “Nhu Chi, sao muội lại trở nên vô tình vô nghĩa như hắn?”
Hắn?
Khanh Nhu Chi đột nhiên quay đầu lại, quả nhiên, Lâm Tri Vương đã đứng sau nàng từ lúc nào, lạnh lùng nhìn hai người họ.
Hắn đã đến từ khi nào?
Tống Tầm Hoan đi cùng bên cạnh, ôm quyền cúi đầu thì thầm với nam nhân:
“Thuộc hạ nhất định sẽ dốc toàn lực tìm kiếm Lan Nhân tiên sinh, không phụ sự ủy thác của Điện hạ.”
Nói rồi liếc nhìn Khanh Nhu Chi một cái, ánh mắt đầy ác ý, sau đó quay người nhanh chóng rời đi.
Mộ Chiêu rũ mày, vẻ mặt đầy xui xẻo, cắn răng quỳ xuống đất:
“Điện hạ tha tội. Thuộc hạ chỉ là, chỉ là thấy nàng ấy đáng thương...”
Chử Vọng thản nhiên nói: “Trại tù binh là nơi nào, ngươi có biết không?”
“Biết...”
“Ba mươi quân côn.”
“Đường huynh...”
“Thêm ba mươi quân côn nữa.”
Mộ Chiêu thở dài một hơi, đứng dậy buồn bã bỏ đi.
Khanh Nhu Chi áy náy nhìn theo bóng lưng hắn ta rời đi, điều chỉnh lại cảm xúc, chủ động bước về phía Chử Vọng, nhẹ nhàng nói:
“Điện hạ... Điện hạ muốn tìm Lan Nhân tiên sinh?”
Cũng giống như lúc trước ở bờ sông, trên gương mặt kiều diễm của nàng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sự xao động cảm xúc.
Giảo hoạt như hồ ly, giỏi che đậy thái bình giả tạo.
Chử Vọng rủ mắt, lặng lẽ quan sát, không tiếp lời nàng, đợi nàng đưa ra mồi nhử.
“Ta có vài manh mối, có thể cung cấp cho Điện hạ...” Khanh Nhu Chi cuối cùng cũng không kiên nhẫn bằng hắn, nói thẳng:
“Nhưng ta có một điều kiện.”
“Xin Lâm Tri Vương Điện hạ, hộ tống ta hồi cung.”
Chỉ có Lâm Tri Vương hộ tống nàng về cung mới có thể nói cho những kẻ đang rục rịch kia biết, nàng, Hoàng hậu, và vị nam nhân sắp trở thành Tân chủ Đại Việt này đã không còn nửa phần thù oán.
Bất cứ ai cũng không được động đến nàng.
Chử Vọng khẽ nhếch môi, khinh miệt nói: “Xem ra con chim bị phụ hoàng nhốt trong l*иg cũng không hề an phận.”
Vậy mà nàng lại cũng có liên quan đến Lan Nhân.
Lan Nhân, ý chỉ nhân duyên tốt đẹp.
Người này không có danh tính, dùng khăn lụa che mặt, chưa ai từng thấy dung nhan thật. Không biết là già hay trẻ, là nam hay nữ.
Ban đầu, Lan Nhân này nổi danh nhờ tài cầm kỳ thư họa.
Sau đó rời kinh, vân du khắp bốn bể. Trong những ngày tháng Chử Vọng bị lưu đày, Lan Nhân đã nhiều lần gửi thư cho hắn.
Hai người nhờ đó mà quen biết.
“Ta và Lan Nhân từng có một lần gặp gỡ...” Khanh Nhu Chi cắn môi, nhìn hắn nói: “Chỉ cần Điện hạ chịu đáp ứng yêu cầu của ta, ta có thể cung cấp manh mối về tiên sinh cho Điện hạ.”