Chương 34

“Ta phụ trách canh giữ trại tù binh, là Điện hạ bảo ta cởi y phục của Khanh Nhị lang ra rồi cho tử tù mặc vào.”

“Chuyện vừa rồi...”

Mộ Chiêu khoanh tay, có chút khó hiểu nói: “Trước đây ta chưa từng thấy Đường huynh ép buộc một nữ tử yếu đuối như vậy. Giữa các người... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Đường huynh đã quen tỷ từ rất lâu rồi sao?” Hắn ta luôn cảm thấy bầu không khí giữa hai người có một sự quái lạ khó nói thành lời.

Những lời này, Khanh Nhu Chi đều không thể trả lời.

Gió thổi qua, nàng rùng mình dữ dội, lưng áo ướt đẫm, như thể bị một tảng băng lớn áp vào.

Nàng chợt tỉnh táo!

Vừa rồi, Chử Vọng đang thử thăm dò nàng!

Hay nói đúng hơn, là đe dọa!

Nếu vừa rồi nàng không kìm được, bắn mũi tên kia vào hắn, hậu quả... Đúng là không thể tưởng tượng nổi!

May mắn, may mắn thay...!

Khanh Nhu Chi run rẩy hàng mi dài, gấp gáp nói: “Tiểu tướng quân có thể dẫn ta đi thăm nhị... Khanh Nhị lang không?”

Mộ Chiêu vốn định lắc đầu, nhưng bắt gặp ánh mắt cầu xin của nữ tử, không hiểu sao, hai chữ “không được” cứ nghẹn lại không thốt ra được.

Đành thay bằng: “Thôi được.”

Nữ tử này quá đỗi xinh đẹp, có một ma lực khiến người ta không thể từ chối.

Khanh Nhu Chi chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại, Chử Vọng đã đi đâu mất, trên nền tuyết trống trải chỉ còn lại những hạt tràng hạt đen vương vãi, không người thu dọn:

“Ngoài ra xin tiểu tướng quân hãy chờ ta một lát.”

...

Một lát sau, tại trại tù binh.

Cách xe tù, tận mắt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, tảng đá lớn trong lòng Khanh Nhu Chi mới ầm một tiếng rơi xuống.

Phải rồi, phải rồi.

Chử Vọng còn cần giữ mạng của nhị ca để kiềm chế phụ thân, sao có thể thật sự động thủ?

Người xưa nói quan tâm thì rối trí, quả nhiên không sai.

Nàng quay đầu lại nói với Mộ Chiêu: “Tiểu tướng quân, ta muốn... Ta muốn nói vài câu với lang quân.”

“Sẽ nhanh thôi.”

Mộ Chiêu sải bước dài, ôm kiếm quay lưng lại.

“Nhị ca.” Khanh Nhu Chi nắm chặt song chắn gỗ, hạ giọng gọi: “Huynh vẫn ổn chứ?”

Khanh Phỉ Tư tóc tai rũ rượi, tựa lưng ngồi bên trong, nghe tiếng từ từ mở mắt, thần sắc khá phức tạp:

“Ta ra nông nỗi này cũng đều là nhờ ơn của nương nương. Nương nương cần gì phải giả vờ quan tâm?”

“Nhị ca...”

“Nếu người còn xem ta là nhị ca thì hãy đưa thuốc độc cho ta đi.”

“Huynh muốn làm gì?”

Khanh Phỉ Tư lạnh lùng nói: “Ta sẽ không để tên nghịch tặc kia dùng mạng ta để uy hϊếp phụ thân.”

Khanh Nhu Chi im lặng một lúc, cuối cùng dằn nén đi sự quan tâm trong mắt, nhàn nhạt nói: “Cho dù nhị ca không nghĩ cho bản thân thì cũng nên nghĩ cho mẫu thân và tiểu muội, nghĩ cho người thương của huynh.”