Chương 33

Nàng không thể quay về ngôi nhà đó được nữa rồi.

...

Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc, thần sắc nàng đã trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều, dường như đã hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng nàng đã gϊếŧ chết ca ca ruột của mình.

Chử Vọng khẽ cau mày.

Nhưng hắn không có ý muốn dò xét, vẻ mặt lạnh nhạt, phất tay áo định rời đi.

Phía sau, đột nhiên truyền đến tiếng động cực kỳ nhỏ của dây cung.

“Lớn mật!” Một tiếng quát sắc lạnh.

“Xoẹt!” Binh lính đồng loạt rút đao.

Chử Vọng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mũi tên sắc bén, chĩa thẳng vào mình.

Khóe mắt nàng ẩm ướt, sâu trong đồng tử long lanh bùng lên một tia lửa nhỏ, kiều diễm như hoa đào, quyến rũ đến cực điểm.

Ngón tay nàng dùng sức đến mức co quắp trắng bệch, cả người run rẩy như lá rụng trong gió thu, đôi mắt mở to, vô cùng giằng xé và sợ hãi.

Chử Vọng đứng chắp tay, giữa vòng vây của mọi người, đối diện với nàng, cả người bình tĩnh đến mức gần như thờ ơ. Dường như hắn đang chờ đợi, khoảnh khắc nàng buông tay.

Hơi thở của ai đó, khẽ trở nên gấp gáp.

Nửa khắc sau.

Cây cung đã được kéo căng, cuối cùng cũng từ từ, rất chậm rãi, được nàng hạ xuống.

Sức bùng nổ kinh người và tất cả cảm xúc phẫn nộ, lập tức rút khỏi cơ thể nàng, biến mất không dấu vết.

Một tiếng “Tách” vang lên, cung và tên tách ra rơi xuống.

Nằm yên trên nền tuyết trắng.

Đầu ngón tay vì đau đớn mà hơi tê dại, rũ xuống bên thân, run rẩy không ngừng.

Nàng thấp giọng, nhỏ nhẹ nói:

“Ta chỉ muốn chứng minh với Điện hạ, ta cũng có sức mạnh. Ta cũng muốn bảo vệ những người mà ta muốn bảo vệ.”

Chử Vọng cười khẽ:

“Đáng tiếc, ngươi chẳng bảo vệ được ai hết.”

Đúng vậy, dù là một người thì nàng cũng không bảo vệ được.

Khanh Nhu Chi thất thần, không để ý đến hắn nữa, xoay người đi về phía bia đỡ. Thi thể đã sớm bị binh lính kéo đi, chỉ còn lại một vũng máu còn bốc hơi nóng.

Hướng về vệt đỏ lớn đó, nàng quỳ gối xuống.

Hơi nóng dần dần tan đi, vũng máu kia từ từ lạnh, lạnh thấu xương. Giống như nhịp tim nàng, từng chút một, trở nên chết lặng.

Có lẽ ngay từ đầu, quyết định của nàng đã sai lầm...

“Hoài Tranh tỷ tỷ...” Một chiếc khăn tay trắng tinh đột nhiên được đưa tới. Ngước lên, gương mặt thiếu niên lộ vẻ thương xót, hắn ta do dự một lát rồi nói:

“Khanh Nhị lang chưa chết.”

Năm chữ này, như tiếng sấm nổ vang bên tai nàng!

Hắn ta tiếp tục nói: “Người vừa rồi là tử tù sắp bị xử quyết. Kẻ này cưỡng chiếm ruộng đất, hại nông dân tan cửa nát nhà, vợ con ly tán, quả thực tội ác tày trời. Điện hạ vốn ra lệnh lăng trì hắn trước công chúng, để răn đe...”