Còn hắn là người luyện võ, đôi tay trẻ trung, nhưng lại rộng lớn và lạnh lẽo. Lòng bàn tay chai sạn của hắn siết chặt ngón tay thon mềm của nàng, dẫn dắt nàng kéo căng cây cung sắt mà bằng sức lực của chính nàng tuyệt đối không thể làm được.
Cảm nhận được sự run rẩy của nàng trong vòng tay mình, hắn cười khẽ, ghé vào tai nàng nói:
“Đừng căng thẳng, chỉ là gϊếŧ người thôi.”
Thậm chí nàng còn có thể cảm nhận được hơi thở hắn phả vào cổ mình.
Bình ổn, lạnh lùng, không chút xáo trộn.
Sao hắn lại có thể... Coi mạng người như cỏ rác đến vậy?
Mặt Khanh Nhu Chi lạnh buốt, không phân biệt được đó là mồ hôi hay nước mắt, nàng bị hắn điều khiển như một con rối dây.
Từng chút một kéo căng cung sắt, nhắm thẳng vào bóng người trên bia. Cảm giác áp bức dần dần gia tăng, điên cuồng chèn ép không gian sống của nàng. Trong sự ngột ngạt tột độ này, nàng mắt đỏ hoe mở lời.
“Ta biết lỗi rồi.” Sắc mặt nàng trắng như giấy, đầu óc ong ong, không thể suy nghĩ gì được.
Chỉ có thể lí nhí lặp lại từng tiếng như tiếng muỗi kêu.
“Ta thực sự sai rồi, ta không nên trái lời Điện hạ. Điện hạ muốn ta làm gì, ta liền làm theo.”
Nói xong, nàng như bị rút cạn hết sức lực, thân thể mềm nhũn như sợi mì trực tiếp đổ gục xuống. Mồ hôi như không ngừng tuôn ra, ửng hồng nhỏ giọt theo gò má.
Đúng là phù dung khóc trong sương, kiều diễm vô cùng.
Hắn nhìn thấy, nhưng đáy mắt không chút gợn sóng.
Cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ dùng lực nâng đỡ thân thể của nữ tử, cưỡng ép nàng lắp tên giương cung, rồi buông dây cung.
“Không có sức mạnh mà cũng muốn bảo vệ người khác?”
“Nực cười.” Hắn tuyên án như một Tử thần.
Mũi tên sắc bén xé gió bay đi, xuyên qua thân thể bằng xương bằng thịt kia, chính xác ghim xuyên tim, đóng chặt hắn ta vào bia đỡ.
Khanh Nhu Chi nhìn cảnh tượng đó, lòng bàn tay nắm chặt cung sắt thô ráp, không thể kiểm soát được mà run rẩy.
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc...” Bàn tay lạnh lẽo của hắn chậm rãi rời đi: “Lẽ đơn giản này, lẽ nào phụ hoàng chưa từng dạy cho mẫu hậu biết sao?”
Tiếng thở dài của hắn như lời thì thầm đến từ địa ngục, nhẹ nhàng, mà lạnh lẽo âm u.
Môi Khanh Nhu Chi run rẩy, sao nàng lại không hiểu? Nếu, nàng thực sự đã làm được việc nhổ cỏ phải nhổ tận gốc kia.
Thì hôm nay, nhị ca đã không phải chết.
“Ta đã gϊếŧ huynh ấy.” Nhìn đôi bàn tay của mình, nàng mơ hồ thấy các kẽ ngón tay dính đầy máu tươi.
Nàng cười thảm.
“Là ta đã gϊếŧ huynh ấy.”
Sẽ không còn đường quay về nữa. Phụ thân, mẫu thân... Người sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng nữa.