Chương 31

Hắn giương cung tên lên mà cười nhẹ, trong con ngươi có một vẻ ngây thơ, thuần khiết đến mê hoặc lòng người.

Sau đó, hắn giương cung tên, nhắm thẳng vào người trên bia đỡ, ngón tay chậm rãi dùng sức, kéo căng dây cung.

Khanh Nhu Chi không kịp nghĩ nhiều liền dang rộng hai tay, chắn trước mũi tên sắp bắn ra, dùng thân thể của mình làm lá chắn, ngăn cản hắn ra tay với Khanh Phỉ Tư.

Chử Vọng nheo mắt.

Huyết sắc trên mặt nàng đã rút hết, trắng bệch như giấy. Một lọn tóc lướt qua đôi môi mềm mại, hồng nhuận đang khẽ hé mở.

“Chử Tuế Hàn...” Trên đời này, chỉ có nàng dám gọi thẳng tên hắn như vậy, giọng nàng khàn đi: “Ngươi không thể.”

Không thể ư?

Trong cuộc đời hắn, chưa bao giờ có ba từ “không thể” này.

“Tránh ra.” Ngón tay hắn vẫn vững vàng đặt trên dây cung, không lệch một tấc, khí thế sẵn sàng bộc phát.

Thấy nàng không nhúc nhích, hắn nhếch mày, cười lạnh: “Chẳng phải mẫu hậu đã từng dạy nhi thần phải đoạn tuyệt tình niệm sao? Sao đến lượt mẫu hậu lại không làm được?”

Khanh Nhu Chi nhắm chặt hai mắt, hàng mi như cánh quạ run rẩy, mồ hôi chảy xuống hai bên tóc mai, nàng cố gắng lục lọi trong đầu những lý lẽ để thuyết phục hắn, bình tĩnh nói:

“Gϊếŧ huynh ấy, không hề có lợi cho Điện hạ.”

Nàng không hiểu vì sao hắn cứ nhất định phải gϊếŧ nhị ca mình. Việc này chỉ khiến phụ thân nổi giận, khiến cả nhà họ Khanh bị dồn vào đường cùng, dốc toàn lực để ngăn cản hắn ngồi lên vị trí kia.

Chẳng phải tự rước họa vào thân ư?

Chẳng lẽ chỉ vì muốn ép nàng, dùng thủ đoạn y hệt năm xưa để đối phó với phụ thân hắn?

Đầu óc Khanh Nhu Chi rối bời.

“Tránh ra.” Hắn lặp lại lần nữa, giọng nói chứa đầy sự mất kiên nhẫn.

“Điện hạ muốn gϊếŧ huynh ấy, vậy thì hãy gϊếŧ ta trước đi!”

...

“Chậc.” Một tiếng khinh thường khẽ vang lên, ngay sau đó là tiếng gió rít dữ dội lướt qua tai. Nàng cảm thấy cổ tay bị một bàn tay tóm lấy, cả người đột ngột bị xoay chuyển hướng.

Vai nàng hơi nặng xuống, trong tay nàng cũng bị nhét vào một vật lạnh lẽo, cứng rắn một cách mạnh mẽ.

Khanh Nhu Chi mở mắt nhìn, đó là một cây cung sắt!

Mà bóng dáng cao lớn của Chử Vọng bao trùm phía sau nàng, chiếc cằm trắng trẻo của hắn áp sát vào vai nàng, hàng mi dài gần như chạm vào làn da nàng.

Hắn ôm chặt lấy thân thể mềm mại không xương của nàng vào lòng, buộc nàng phải nắm lấy cung tên theo sự chỉ dẫn của hắn.

Ngón tay nàng mềm mại và thon gầy, là đôi tay để đánh đàn, nấu rượu, để hồng tụ thêm hương, tuyệt đối không phải đôi tay để giương cung lắp tên.