Chương 30

“Điện hạ, có lẽ đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn...” Nàng ngập ngừng mở lời: “Ta không bị thương.”

“Trong quân, có quy tắc của quân...” Chử Vọng dứt khoát nói, giọng điệu lạnh lùng không cho phép chống đối. Hắn chậm rãi áp sát nàng, khoảng cách rất gần: “Ta đã nói rồi, mạng sống của nương nương là của ta. Bất cứ kẻ nào cũng không được phép động chạm...” Giọng hắn trầm thấp mà lạnh lẽo, lọt vào vành tai nàng: “Ta mong tất cả mọi người đều phải hiểu rõ điểm này, bao gồm cả nương nương.”

Đúng vậy.

Nàng chẳng qua chỉ là con rối trong tay hắn, hắn còn phải lợi dụng nàng để đối phó với Bệ hạ. Còn sau khi lợi dụng xong sẽ gϊếŧ hay giữ lại, đều phải xem tâm tình của hắn.

Về phần ý muốn cá nhân của nàng, điều đó không hề quan trọng.

Khanh Nhu Chi đã hiểu, nàng không có cách nào thay đổi bất cứ quyết định nào của hắn. Ngón tay nàng run rẩy, cụp mắt không nói.

Tông Khí An đột nhiên hỏi: “Điện hạ định ngày nào thì vào kinh?”

Chử Vọng đáp: “Ngày mai.”

Tông Khí An cười nói: “Tiểu thần sẽ đi bảo họ chuẩn bị ngay.”

Hắn ta đẩy chiếc xe lăn chậm rãi rời đi, buông một tiếng thở dài thâm thúy, không rõ ý tứ:

“Phúc thường ẩn chứa họa, họa thường dựa vào phúc...”

Sau sự việc bất ngờ này, bãi tập bắn đã chẳng còn mấy người.

Một cơn gió lạnh gào thét thổi qua, ống tay áo choàng đen rộng thùng thình của nam nhân bị thổi tung, bàn tay quấn vải bố thấm đẫm vết máu, hắn chảy không ít máu.

Cảm nhận được ánh mắt nàng đặt trên tay mình, Chử Vọng không hề phản ứng. Đôi mắt phượng dài hẹp khẽ nâng lên, nhìn về phía xa:

“Nương nương đã suy nghĩ đến đâu rồi?”

Khanh Nhu Chi biết hắn hỏi điều gì: “Ta có thể khuyên bảo Bệ hạ thoái vị, nhường ngôi cho Điện hạ...” Nàng cắn môi, chậm rãi nói: “Dù sao Bệ hạ cũng là phụ thân của của Điện hạ.”

Khóe môi Chử Vọng nhếch lên:

“Nương nương đây là không chịu nghe lời bổn vương sao?”

Mắt Khanh Nhu Chi khẽ lay động, xem như ngầm thừa nhận.

Chử Vọng bèn gật đầu, cũng không làm khó, nói sang chuyện khác: “Mời người lên.”

Vừa dứt lời đã có binh sĩ tháo cung tên đeo trên lưng xuống, cung kính đưa tới tay hắn.

Và hắn thản nhiên điều chỉnh dây cung.

Khanh Nhu Chi không biết hắn định làm gì, cho đến khi thấy một thanh niên mặc lam bào nhạt bị binh sĩ dẫn lên, dùng dây thừng trói chặt vào bia đỡ tên ở xa nhất.

Nhị ca?

“Ngươi muốn làm gì?” So với sự kinh ngạc của nàng, Chử Vọng lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh:

“Mẫu hậu khó khăn lắm mới đến quân doanh, sao có thể không chiêm ngưỡng thần tiễn của nhi thần chứ?”