Nếu khi ấy nàng biểu hiện thông minh hơn một chút, không giống một kẻ đang muốn tìm cái chết, thì với bản tính của hắn, nhất định hắn sẽ gϊếŧ người diệt khẩu.
...
Trước gương trang điểm, Hoài Tranh vấn tóc cho nàng.
Trong gương, sắc mặt của nữ tử nhợt nhạt, mái tóc như thác nước buông lơi trên bờ vai gầy yếu.
Hoài Tranh giúp nàng kẻ mày, tô môi. Đến khi trang phục chỉnh tề, sắc mặt nàng mới bớt đi vẻ yếu đuối, toát lên sự quý phái và cao sang mà một vị Hoàng hậu nên có.
Hoài Tranh khẽ nói:
“Đêm qua đại quân đã vượt sông, đóng trại bên ngoài thành Uyển Kinh, tình hình ngày càng căng thẳng. Nhưng nương nương cũng không cần quá lo lắng, dù sao Cửu Điện hạ cũng từng sớm tối ở Cung Khôn Ninh với người, nô tỳ tin rằng ngài ấy sẽ niệm tình xưa.”
“Niệm tình xưa...” Khanh Nhu Chi bất giác muốn cười. Nàng và Chử Vọng quen nhau từ thuở hàn vi, nhưng nay lại đi đến bước đường không đội trời chung. Nàng là Hoàng hậu, hắn là hoàng tử. Họ từng một lòng một dạ, cùng nhau lo cho Bệ hạ.
Sau này, hắn không còn giấu được dã tâm, bắt đầu ra tay với nhà họ Khanh. Họ cũng chẳng còn là họ nữa.
Hiện tại, hắn là Lâm Tri Vương, là kẻ đã nổi dậy khởi nghĩa.
Là phản tặc, là nghịch đảng.
Với thủ đoạn của hắn hiện giờ, sao hắn có thể niệm tình xưa được? Hắn sẽ chỉ khiến nàng sống không được, chết cũng không xong.
Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh tượng tiêu điều.
Tuyết phủ kín cành khô, tiếng người thưa thớt, khắp nơi đều nhuốm vẻ suy tàn của một triều đại sắp sụp đổ.
“Tình hình phía Bệ hạ thế nào rồi?”
“Sáng nay Bệ hạ có dùng một thang thuốc nhưng lại mê man ngủ thϊếp đi, e là...” Hoài Tranh thở dài: “Đổng đại nhân đã mở thành đầu hàng, nhưng quân phản loạn yêu cầu dâng Hòa thị Bích, đích thân nghênh đón đại quân vào kinh.”
Hòa thị Bích? Chẳng phải đó chính là Ngọc tỷ truyền quốc sao?
Chử Vọng quả thật rất cuồng ngạo, khi dám yêu cầu trọng thần Đại Việt đích thân dâng Ngọc tỷ truyền quốc lên.
Đột nhiên có người nói: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, Khanh đại nhân đã đến.”
Khanh Nhu Chi lập tức đứng dậy đón: “Phụ thân, sao người lại tới đây?”
Vốn dĩ ngoại thần không được tự ý ra vào hậu cung, nhưng thời cuộc thay đổi nên cũng chẳng còn để tâm đến lễ nghi này nữa. Khanh Nhữ Hiền là lão thần hai triều, dù đã ngoài năm mươi nhưng vẫn mang dáng vẻ đường hoàng, uy nghiêm. Ông vừa thấy Khanh Nhu Chi liền quỳ xuống.
“Xin Hoàng hậu nương nương hãy cứu lấy tính mạng của cả nhà họ Khanh.”
“Phụ thân!” Khanh Nhu Chi vội vàng đỡ ông dậy, mắt rưng rưng lệ: “Mẫu thân và tiểu muội có khỏe không?”