Tông Khí An như đã hiểu ra điều gì đó, lại như chẳng hiểu gì.
Hắn ta thở dài một tiếng, nói:
“Có phải nương nương muốn biết từ tiểu thần đây, muốn biết rốt cuộc ba năm qua Điện hạ đã trải qua những gì?”
Từ Cửu Hoàng tử, đến Lâm Tri Vương.
Từ thiếu niên cô khổ không nơi nương tựa, đến kẻ phản nghịch tay nhuốm máu sắt như hôm nay.
Chử Vọng, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?
“Khi Điện hạ bị trục xuất khỏi Uyển Kinh, ngài ấy mới mười bảy tuổi.”
Tông Khí An chậm rãi kể: “Năm đầu tiên, ngài ấy lưu lạc đến Trung Nam Châu, giữa đường độc phát, hai mắt chảy máu mà dẫn đến mù lòa.”
“Năm thứ hai, ngài gặp phải truy sát, thân trúng nhiều mũi tên, suýt chút nữa bị cát lún nuốt chửng.”
“Năm thứ ba, Điện hạ thành lập đội quân này, cùng Kiến Lăng Vương thanh quân trắc, phản công lên Uyển Kinh.”
Vài câu nói sơ lược đã phác họa nên ba năm trống rỗng kia.
Khanh Nhu Chi cảm thấy có chút hoảng hốt, thì ra hắn đã phải trải qua những chuyện như vậy...
Đột nhiên...
“Vυ"t...”
Một mũi tên xé gió bay đến, mọi thứ xung quanh như chậm lại. Ánh lạnh chớp mắt đã áp sát trước mắt nàng, ngay lúc chỉ còn cách nhãn cầu nàng một gang tay, mũi tên đột ngột bị một bàn tay nắm chặt lấy.
Lực của mũi tên quá mạnh, mạnh đến mức cắt đứt chuỗi tràng hạt trên cổ tay hắn, lộp bộp rơi xuống đất. Hắn dùng sức nơi tay nắm chặt mũi tên, vậy mà lại bẻ gãy nó làm đôi.
Khanh Nhu Chi cúi đầu.
Mũi tên dài đứt thành hai đoạn, trên thân tên nhuốm một vệt máu đỏ tươi, chói mắt vô cùng. Bên cạnh, những hạt tràng hạt tròn đen nhánh vương vãi, lăn lóc bên cạnh đôi giày đen của hắn.
Ánh mắt hắn lướt qua nàng, giọng nói băng lạnh:
“Sao nương nương lại ở đây.”
Khanh Nhu Chi còn chưa hoàn hồn, nàng nghe vậy thì khẽ sững sờ.
“Đều là lỗi của thuộc hạ, chính thuộc hạ đã đưa nương nương đến nơi nguy hiểm này...” Tông Khí An áy náy nói: “Xin Điện hạ giáng tội.”
Chử Vọng không nói gì, hắn xé miếng vải, quấn từng vòng quanh bàn tay đang rỉ máu.
Đôi môi mỏng mím chặt, thần sắc lạnh lẽo âm u.
Tên binh sĩ kia sợ đến mức đánh rơi cung tên, run rẩy quỳ xuống, không ngừng cầu xin tha thứ: “Điện hạ tha mạng, tiểu nhân nhất thời thất thủ...”
Chử Vọng không thèm nhìn: “Kéo hắn ta xuống.”
Tông Khí An khẽ ho một tiếng tỏ ý không tán thành: “Điện hạ, liệu có phải hơi...”
Khanh Nhu Chi cũng cau mày. Nếu hắn xử tử người này, nghiêm khắc không chút nương tay, thì rất có thể nàng sẽ bị người dưới trướng hắn ghi hận, đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt cho nàng, kẻ đang thế yếu lực mỏng: