Chương 28

Đôi lông mày thanh tú bay xếch vào thái dương, bên dưới là đôi mắt mèo đen tròn, ngập hơi nước.

“Nương nương.” Giọng hắn ta ôn hòa nhưng yếu ớt như mắc bệnh suy nhược. Bàn tay trắng bệch, hắn ta chậm rãi vuốt ve tấm chăn lông phủ trên chân. Từng cử chỉ, hành động của hắn ta đều toát lên vẻ quý phái, hoàn toàn không giống một kẻ áo vải như lời đồn.

“Tiên sinh xưng hô thế nào?”

“Ta họ Tông, danh Khí An...” Tông Khí An cúi đầu cười khổ: “Nương nương phượng giá quang lâm nhưng Khí An vẫn chưa đến bái kiến, đúng là thất lễ. Hiện tại còn không thể đứng dậy đón tiếp, quả thực vô cùng bất kính, xin Nương nương thứ tội.”

“Tiên sinh không cần đa lễ...” Khanh Nhu Chi lập tức nói: “Nơi này không thể so với cung cấm, hà tất phải câu nệ như vậy.”

“Đa tạ nương nương.” Tông Khí An thở phào nhẹ nhõm, chợt hỏi: “Nương nương có bằng lòng theo tiểu thần đi dạo một lát không?”

Chiếc xe lăn bốn bánh dưới thân hắn ta có thể tự dùng tay điều khiển. Nói rồi, hắn ta chậm rãi tự đẩy xe tiến về phía trước. Ý thức được điều gì, hắn ta đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt mèo đen láy khẽ cong, đưa tay mời nàng đi trước: “Nương nương, xin mời.”

Khanh Nhu Chi thuận theo, đi theo sau hắn ta.

Nàng muốn dò hỏi từ miệng hắn ta một vài tin tức, về việc ba năm qua, Lâm Tri Vương đã gây dựng thế lực như thế nào, và đã gặp phải những biến cố đặc biệt gì.

Hắn ta nhất định rõ ràng hơn nàng.

Tông Khí An dẫn nàng đi thăm thú nhiều nơi, tựa như đang chiêu đãi khách quý, hắn ta ôn tồn giải thích bố cục toàn bộ quân đội, hoàn toàn không coi nàng là một phụ nhân vô tri đã sống lâu trong thâm cung nội viện.

Khí chất hắn ta nho nhã, lời lẽ lại vô cùng lễ độ, khiến người ta cảm thấy thư thái khi tiếp xúc.

Phía trước, chính là bãi tập bắn.

Tông Khí An chợt dừng lại:

“Điện hạ từng nhắc đến nương nương với tiểu thần.”

Câu nói này khiến Khanh Nhu Chi im lặng, nhìn về phía hắn ta đang ngồi trên chiếc xe lăn bốn bánh.

Thanh niên lại nhìn thẳng về phía trước:

“Cung đình Đại Việt lòng người quỷ quyệt, tranh đấu không ngớt. Xưa kia Điện hạ chịu ơn huệ của nương nương, nếu không có nương nương thì cũng sẽ không có Điện hạ của ngày hôm nay. Tiểu thần xin được thay Điện hạ tạ ơn nương nương.”

Khanh Nhu Chi cười khổ: “Nhưng ta đã từng hãm hại hắn.”

Tông Khí An khẽ cười, nói một câu khó hiểu: “Nương nương có từng hối hận về quyết định ban đầu của mình không?”

Nàng ngẫm nghĩ một lát.

“Vật không bị hủy hoại, sao biết được đẹp xấu; Người không bị giày vò, nói gì đến thiện ác?”