Chương 27

Thì ra cảm giác khi vị thế kẻ trên người dưới bị đảo ngược lại là như thế.

Năm xưa tại Huân Phong Điện, Cửu Hoàng tử vì phạm tội gϊếŧ hại trọng thần triều đình mà bị Bệ hạ hỏi tội.

Khi ấy, nàng cũng có mặt.

Tự ý hạ sát Khanh Mặc Lý mà không có thánh chỉ, Bệ hạ gay gắt hỏi hắn rốt cuộc vì cớ gì. Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng mới kể lại rành mạch từng tội danh.

Thế nhưng, những tội danh đó đều chưa có chứng cứ xác thực, dựa theo luật lệ Đại Việt, căn bản không thể định tội của Khanh Mặc Lý.

Thấy hắn cứng đầu không chịu khuất phục, lại nghiêm mật giữ kín bí mật buộc phải gϊếŧ Khanh Mặc Lý, rõ ràng là khinh thường quân uy, coi thường phép nước!

Bệ hạ nổi cơn thịnh nộ, hất tay áo bỏ đi.

Nàng cũng theo thánh giá rời khỏi. Khi đi ngang qua thiếu niên, nàng nghe hắn khẽ khàng hỏi một câu:

“Mẫu hậu, người cũng muốn vứt bỏ nhi thần sao?”

Nàng vẫn nhớ ánh mắt hắn nhìn tới lúc đó, đôi mắt phượng đen láy cuộn sóng, lạnh lùng vô biên.

Có lẽ, sự oán hận đã chôn sâu trong lòng hắn kể từ khoảnh khắc ấy chăng...

Hận quân phụ, và hận cả nàng.

...

Từ nửa đêm, Khanh Nhu Chi đã cảm thấy cổ họng đau rát, trở mình trằn trọc, giấc ngủ không hề yên ổn.

Ngày hôm sau, nàng tìm đến quân y, qua loa xin một ít thuốc. Vì nàng là sứ giả đến từ cung cấm nên quân y đối đãi với nàng khá cung kính. Nhận thuốc xong, nàng xoay người thì bỗng thấy một thanh niên đang ngồi trên chiếc xe lăn bốn bánh cách đó không xa, khí chất khá thanh đạm, tựa như một nho sĩ nhã nhặn.

Quân y cũng nhìn thấy hắn ta, bèn giải thích với nàng: “Vị kia chính là quân sư của Điện hạ. Ngài ấy hành động bất tiện, sau khi vào đông thường xuyên đến đây lấy thuốc để giảm bớt chứng đau chân.”

Quân sư của Lâm Tri Vương.

Nàng đã từng nghe danh.

Nghe nói vị quân sư này mưu lược như thần, quyết thắng nghìn dặm, mấy trận chiến then chốt đều không thể thiếu bóng dáng hắn ta. Có thể nói, không có hắn ta, Vương sư sẽ không thảm bại liên tiếp, chịu đựng nhiều lần thất bại nặng nề, đến cuối cùng tan rã thành quân ô hợp, không còn sức chống cự.

Chuyện triều chính, Khanh Nhu Chi chỉ biết một cách mơ hồ, nhưng những trận chiến ấy quả thực thắng lợi huy hoàng, chỉ nghe truyền thuyết thôi cũng đã thấy kinh tâm động phách, đồng thời cũng mang đến một bầu không khí u ám nặng nề cho hoàng cung Đại Việt.

Bước tới, nàng khẽ gọi một tiếng:

“Tiên sinh.”

Thanh niên nghe tiếng, ngước mắt lên.

Hắn ta trông còn rất trẻ, gương mặt tuấn tú trắng trẻo, thậm chí có nét tinh tế, mềm mại như nữ nhi.