“Xin Điện hạ, đừng làm hại tính mạng của nhị ca ta.”
“Nương nương có tư cách gì để đàm phán điều kiện với ta?”
Khanh Nhu Chi không chút do dự rút chiếc trâm bạc trên tóc xuống, đặt ngang cổ họng: “Ta nghĩ, tạm thời Điện hạ vẫn chưa muốn nhìn thấy thi thể của Hoàng hậu đâu.”
Từ giây phút hắn giữ lại tính mạng nàng, nàng đã biết, hắn đã quyết định xem nàng là một quân cờ trên bàn cờ của hắn. Đã là quân cờ, thì vẫn còn giá trị lợi dụng, đương nhiên cũng có thể uy hϊếp được hắn.
Hắn ngưng mắt: “Chẳng phải nương nương rất yêu quý sinh mạng của mình sao?”
Khanh Nhu Chi im lặng một lát: “Nhưng dù sao huynh ấy cũng là nhị ca của ta.”
Khóe cười Chử Vọng hơi thu lại: “Nương nương quả đúng là trọng tình trọng nghĩa.”
Trong giọng điệu của hắn có sự châm chọc nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cổ nàng hơi ửng đỏ, rồi nói: “Mạng của hắn, tạm thời ta sẽ giữ lại.”
Khanh Nhu Chi như trút được gánh nặng, lúc này mới buông trâm xuống.
Hắn bước đến bên bàn:
“Bên trong đây, đựng thứ gì?”
Ngón tay trắng nõn véo chiếc lọ thuốc, đổ một chút bột phấn bên trong ra, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ.
Hắn cười hỏi: “Có phải là cùng loại với thứ nương nương đã hạ vào rượu năm xưa?”
“Điện hạ, ta không có ý định làm hại người.”
Nàng nhìn thẳng vào hắn, cố gắng khiến hắn tin rằng nàng không hề có ý đồ đó.
Hơn nữa, thứ này vốn là phụ thân chuẩn bị cho nàng. Phụ thân nghĩ nàng vẫn là vị Hoàng hậu nghe lời, sẽ làm theo ý ông ta. Trên đường nàng không tìm được cơ hội vứt đi, lại sợ bị người khác nhìn thấy nên mới đành giấu trong người.
“Người đừng sợ.” Hắn cười, khẽ nói: “Ta chỉ hỏi thôi.”
Khanh Nhu Chi nghe ra hắn không có vẻ nghi ngờ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa thả lỏng, sự mệt mỏi tích lũy mấy ngày liền ùa đến như thủy triều, nàng tứ chi vô lực, ngã ngồi vào ghế, ngẩn người nhìn ngọn nến.
Trước mặt chợt phủ xuống một tầng bóng tối.
“Nương nương muốn làm Thái hậu?”
Hắn đứng từ trên cao hỏi.
Nam nhân nửa búi tóc đen, hai bên thái dương rủ xuống những sợi tua dài, luồn qua ống kim loại khảm bạch ngọc, khẽ đung đưa, phong lưu phóng khoáng.
Nàng nhìn hắn rồi lại nghĩ đến một người khác, Thái tử.
Nếu Thái tử còn sống, và thuận lợi lên ngôi, quả thực nàng sẽ là Thái hậu danh chính ngôn thuận.
Nhưng giờ đây...
Chiếc trâm bạc vẫn nắm chặt trong tay nàng lại bị hắn nhẹ nhàng rút đi. Nàng vừa tháo trâm ra, mái tóc đen dài rủ xuống hai vai, rồi dọc theo vai xuống đến thắt lưng, dài đến tận mắt cá chân.