Một thanh dao găm nằm trong bao, chợt được hắn đưa đến trước mặt nàng. Vỏ dao khắc hoa văn vô cùng tinh xảo, trông có vẻ hơi quen thuộc.
Khanh Nhu Chi im lặng, ánh mắt phức tạp.
Một lúc lâu sau, cuối cùng nàng cũng nắm lấy chuôi dao, nhận lấy thanh dao từ lòng bàn tay lạnh lẽo của hắn.
...
Khanh Phỉ Tư nhìn thấy hai bóng đen từ xa.
Từ xa tới gần, chầm chậm sánh bước.
Một người thon dài cao lớn, một người yếu ớt mảnh mai, trên người đều phủ một lớp tuyết mỏng. Hai người thỉnh thoảng đối thoại, lời lẽ không nhiều, chỉ vài ba câu.
Nam nhân trẻ tuổi dung mạo lạnh lùng, thái độ đối với nữ tử khá cung kính, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt xa cách.
Gương mặt nữ tử giấu sau mũ trùm đầu, không nhìn rõ thần sắc cụ thể. Nhưng hai tay nàng lại nắm chặt trong ống tay áo, dường như có phần e sợ người đối diện.
Khanh Phỉ Tư siết chặt hai nắm đấm, quay người trở về doanh trướng.
Khi Khanh Nhu Chi trở về, một bóng người màu lam băng tĩnh lặng ngồi trong bóng tối.
Thấy nàng bước vào, hắn ta khẽ gọi một tiếng:
“Nương nương.”
Khanh Nhu Chi châm nến, thắp sáng người trước mặt. Đối diện với ánh mắt dò xét của nhị ca, nàng khẽ mở môi đỏ, nói không chút cảm xúc:
“Ta sẽ không động thủ.”
Khanh Phỉ Tư nghiến chặt răng, cuối cùng cũng không thể kiềm được cơn giận: “Muội quên thúc thúc đã chết như thế nào rồi sao.”
“Ta không quên.”
Cái chết của Khanh Mặc Lý là nỗi đau của tất cả người nhà họ Khanh. Ông vừa được thăng Thái tử thái phó, tiền đồ rộng mở nhưn lại đột nhiên bị hạch tội hạ ngục.
Trước khi sự thật sáng tỏ đã bị Chử Vọng nắm giữ Triệu Ngục tra tấn đến chết.
“Vậy mà muội còn!”
“Ta không muốn có thêm sự hy sinh vô vị nào nữa, nhị ca!”
Đã khóc một trận, khóe mắt Khanh Nhu Chi vẫn còn sưng đỏ, nàng cúi đầu, giọng hơi khàn: “Vì sao nhà họ Khanh chúng ta lại phải đứng ra chịu sự hủy hoại? Phụ thân, ông ấy có thực sự quan tâm đến tính mạng chúng ta không, hay từ khi sinh ra, chúng ta đã là quân cờ của ông ấy, sống hay chết cũng đều do một mình phụ thân quyết định?”
Khanh Phỉ Tư không nhận ra sự khác thường của muội muội, mà kinh ngạc trước lời nói của nàng:
“Muội đúng là đại nghịch bất đạo!”
Khanh Nhu Chi thở dài: “Nhị ca, từ nhỏ đến lớn, huynh chỉ biết nghe lời phụ thân, huynh không có tư tưởng của riêng mình sao?”
“Mệnh lệnh của cha không thể làm trái, phụ thân một lòng vì nước, lẽ nào có tội?”
“Ông ấy bắt ta đến đây hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi này, một khi thất bại, huynh đệ chúng ta đều sẽ phải chết. Ông ấy có từng nghĩ đến đường lui cho chúng ta không?”