Nàng thuận theo mà nói, cổ họng trắng nõn vẫn còn hằn vết ngón tay in sâu, nông sâu không đều.
Đắm chìm trong thâm cung bảy năm, Khanh Nhu Chi là một con hát lão luyện, dù có oán hận cũng sẽ không biểu lộ ra ngoài.
Chử Vọng thu hồi ánh mắt.
Dưới nón lá, đôi mày kiếm nhíu lại, mí mắt hơi đỏ:
“Nương nương muốn hợp tác với bổn vương, vậy thì ít nhất cũng phải thể hiện chút thành ý.”
“Người tuy là Hoàng hậu, nhưng lại không có thực quyền, chỉ là con rối bị Bệ hạ và nhà họ Khanh đẩy lên hậu vị...” Hắn nhả chữ chậm rãi, giọng trầm thấp từ tính, nghe vô cùng mê hoặc: “Điều này làm sao khiến bổn vương tin rằng, nương nương có thể giúp đỡ bổn vương?”
Khanh Nhu Chi đội lại mũ trùm đầu, dung nhan ẩn sau vành mũ rộng, không lập tức trả lời, mà nhấc chân, dịch sát lại phía hắn đang đứng.
Mượn thân hình cao lớn của nam nhân để chắn bớt luồng gió lạnh thấu xương.
Thái độ không hề có sự ngăn cách, dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Giống như cây tơ hồng bám víu lấy tất cả những gì có thể nương tựa, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt trong sự tàn phá của gió tuyết.
“Điện hạ muốn ta phải làm gì?”
Thân hình nam nhân vững vàng cao thẳng, vừa vặn chắn được luồng gió lạnh từ bốn phương tám hướng thổi tới.
Sự chú ý của hắn đặt vào vòng nước lăn tăn nổi lên trong lỗ băng.
Cần câu trong tay khẽ chìm xuống.
Cá đã cắn câu:
“Người đi cùng nương nương là nhị lang nhà họ Khanh, Khanh Phỉ Tư?”
Lòng Khanh Nhu Chi thắt lại.
Nàng nghe thấy hắn nói chậm rãi: “Nếu nương nương bằng lòng tự tay gϊếŧ chết người thân ruột thịt, ta liền tin vào lòng muốn quy phục của nương nương.”
Khanh Nhu Chi im lặng.
Chử Vọng nhếch môi: “Nương nương không làm được?”
Tay Khanh Nhu Chi siết nhẹ: “Điện hạ muốn nhà họ Khanh mất đi vị Hoàng hậu là ta thì cũng đâu cần dùng đến phương pháp như vậy.”
Chử Vọng có vẻ hơi bất ngờ: “Ồ?”
Khanh Nhu Chi hiểu rằng hắn chỉ muốn vị Hoàng hậu như nàng từ một con rối của Bệ hạ và nhà họ Khanh, trở thành con rối trong tay hắn.
Như vậy sẽ tiện cho hắn kiểm soát hậu cung của phụ hoàng hắn hơn, làm sao có thể để nàng còn gia tộc để nương tựa.
Vì thế bước đầu tiên chính là xúi giục nàng gϊếŧ nhị ca của mình.
Chử Vọng như biết nàng đang nghĩ gì, hắn liếc nhìn nàng, nhàn nhạt nói:
“Chẳng phải người đã sớm quen với việc mặc người sắp đặt rồi sao?”
Lời ngụ ý là, mặc cho hắn sắp đặt thì có hại gì đâu?
Khanh Nhu Chi ngước nhìn ra màn gió tuyết mênh mông phía sau hắn, ánh mắt hơi mơ màng, phải rồi, nàng đã làm con rối bao nhiêu năm, lẽ ra phải sớm quen rồi, chẳng phải sao?