Chương 20

Chử Vọng rủ mắt xuống.

Biểu cảm của hắn không giống như đang nhìn một mỹ nhân xinh đẹp quyến rũ, mà lại như đang nhìn một con thú nhồi bông không có sự sống.

Hắn dùng tay trái đang đeo tràng hạt để siết cổ, từng hạt Bồ đề màu đen tỏa ra ánh ngọc như bảo vật.

Lòng bàn tay hắn cách lớp da thịt mỏng manh, cảm nhận mạch máu ở cổ nàng đang đập thình thịch, sự rung động đồng bộ với nhịp tim.

Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua khuôn mặt tóc tai rối loạn của nữ tử.

Lông mi dài của nàng run rẩy không ngừng, nhưng nàng vẫn đứng yên không nhúc nhích, mặc cho hắn bóp cổ, ngay cả phản kháng cũng không có.

Hóa ra.

Nàng cũng giống như những người khác.

Khi mạng sống chỉ mành treo chuông.

Cũng sẽ sợ hãi vô vọng, nước mắt lưng tròng.

Cũng sẽ mở to mắt, đứng yên bất động như cừu non chờ bị xẻ thịt.

Khiến người ta đoán rằng, trái tim nàng cũng giống như bao người, là màu đỏ, là nóng ấm.

“Con rối thì làm gì có tim có phổi?”

Hắn như thở dài mà không phải thở dài. Ngũ quan trong làn sương trắng phả ra trở nên mơ hồ, cổ họng hắn ngứa ngáy, mí mắt càng lúc càng hơi đỏ.

Bỗng nhiên, tí tách.

Từng giọt, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn ra khỏi khóe mắt, như chuỗi ngọc đứt dây, chảy dọc theo chiếc cằm nhọn, rồi rơi xuống chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ của hắn.

Men theo cổ tay hắn chảy xuống, thấm ướt tràng hạt đen khiến nó càng thêm sáng bóng như men sứ.

Gió thổi qua, chất lỏng trong suốt hoàn toàn lạnh đi.

Cảm giác mát lạnh không ngừng truyền tới, khiến sự bồn chồn cuộn trào khắp tứ chi hắn chậm rãi lắng xuống.

Cho đến khi biến mất không còn dấu vết.

Hắn từ từ, buông tay ra.

Ngay khoảnh khắc hắn buông tay, nàng liền lảo đảo lùi lại một bước, đưa tay xoa lấy cổ còn vương hơi ấm ngón tay hắn, hồn vía chưa hoàn hồn.

L*иg ngực phập phồng, không dám phát ra tiếng động quá lớn, Khanh Nhu Chi kiềm chế khẽ ho, đưa tay áo chấm từng chút lau đi vết nước mắt trên mặt.

Khóe mắt nàng sưng đỏ đến mức long lanh, đôi mắt hạnh vì ướt lệ mà sáng kinh người, cơ thể vẫn run rẩy vì nỗi sợ hãi sau khi thoát chết.

Cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt còn sót lại trên da thịt, Chử Vọng khẽ nhíu mày.

Khanh Nhu Chi bình tĩnh lại, lúc này mới bỏ tay đang ôm cổ xuống:

“Tạ Điện hạ khai ân.”

Nam nhân lau khô tay từng chút một, nghe vậy liền nghiêng mắt:

“Nương nương không oán hận sao?”

Khanh Nhu Chi tránh ánh mắt sắc bén của hắn, thở ra một ngụm trọc khí:

“Ta từng làm hại Điện hạ, mọi chuyện đều là báo ứng. Nếu cái mạng này có thể bù đắp cho những khổ ải Điện hạ đã phải chịu đựng, ta bằng lòng.”