Chương 2

Trên mặt hắn là vẻ ngây thơ cầu khẩn, nhưng nơi nàng không thể thấy, những vệt đỏ tươi đang nhỏ xuống từ đầu ngón tay trắng nõn, thon dài.

“Tại sao?”

Nàng khó hiểu, đột nhiên bị hắn níu chặt lấy tay áo, sức lực mạnh đến lạ, dường như rất sợ nàng sẽ nhảy xuống. Nàng chạm vào mu bàn tay hắn, nơi đó lại nóng bừng bất thường, không giống nhiệt độ của cơ thể người thường.

“Người chết đi thì chẳng còn gì nữa.”

Hắn không nhìn nàng, vẻ mặt lạnh như băng, chăm chăm nhìn xuống lớp tuyết trên mặt đất: “Sau này ngươi không còn việc gì muốn làm hay sao?”

Nàng cố gắng suy nghĩ: “... Không có.”

Hắn ngạc nhiên liếc nhìn nàng một cái, dường như không biết tiếp tục câu chuyện ra sao. Nàng bỗng thấy hứng thú, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt thiếu niên.

“Sao, ngươi thì có à?”

“Có chứ.”

Khi hắn nâng hàng mi dài và dày lên, nàng phát hiện hắn có một đôi mắt đẹp đến lạ.

Đôi mắt phượng dài hẹp, đồng tử đen trắng rõ ràng, lấp lánh như có ánh sáng chảy qua.

Ánh mắt hắn vượt qua nàng, vươn xa đến vô tận, toát ra một khí chất khoáng đạt, cao nhã.

Trên mặt hắn hiện lên một vẻ thần kỳ, lời nói cũng khiến người ta cảm thấy khó hiểu:

“Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ thay thế tất cả.”

Nàng ngẩn ra.

Rất rất lâu sau Khanh Nhu Chi mới biết, khi đó hắn đang nhìn về phía chính điện của đế quốc Đại Việt. Thứ hắn muốn, là ngai vàng tối cao vô thượng.

Thấy nàng ngây người, Chử Vọng cười một cách trẻ con, nhưng đôi mắt phượng dài hẹp vẫn lạnh lẽo và đen thẳm, không có chút ý cười nào. Hắn đưa chiếc đèn l*иg cho nàng, để nàng thắp sáng đường đi:

“Nếu thực sự có ngày ấy, hãy đến tìm ta.”

“Tìm ngươi?”

“Phải.” Ánh mắt hắn có một vẻ thuần khiết lôi cuốn lòng người, trong veo, sáng rực, làm người ta thấy mát lòng: “Nếu lúc đó ngươi vẫn muốn chết, vậy hãy dâng mạng sống của ngươi cho ta.”

Có lẽ vì đứng dưới ánh trăng nên từ trên người hắn toát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, khiến nàng không kìm lòng được mà muốn chạm vào.

Thế nhưng, hắn lại thổ huyết rồi ngã xuống, chỉ trong chốc lát đã hóa thành một đống xương trắng.

Khanh Nhu Chi bỗng bừng tỉnh, mở mắt ra.

“Nương nương lại gặp ác mộng sao?”

“Hoài Tranh.” Khanh Nhu Chi khẽ gọi tên cung nữ. Nàng chậm rãi ngồi dậy, mái tóc xõa xuống một cách lộn xộn.

“Ta lại mơ thấy... Hắn rồi.”

Nói ra cũng thật nực cười, đó là lần đầu tiên nàng bắt gặp Chử Vọng gϊếŧ người. Hắn vừa đẩy xác xuống giếng, còn chưa kịp phi tang hiện trường thì nàng đã xuất hiện.

Vì sợ nàng nhảy xuống giếng không chết hẳn mà lại liên lụy đến hắn, nên hắn mới đưa ra lời ước định hoang đường kia, khuyên nàng đừng tìm cái chết.