Trong nháy mắt, gió tuyết mù mịt thê lương.
Nàng rơi vào hồi ức.
Ngày đó cũng là một ngày tuyết lớn, lại là ngày sinh của Cửu Hoàng tử.
Chỉ là, trong cung không một ai bận tâm.
Sinh mẫu là nô tỳ trong cung thấp hèn nhất, sinh hắn xong liền hóa điên mà chết. Cửu Hoàng tử quanh năm bị Bệ hạ lạnh nhạt bỏ quên, là một tồn tại còn thấp kém hơn cả bùn đất, ai cũng có thể ức hϊếp.
Khi kiệu của Hoàng hậu dừng ở hồ Thái Dịch, Khanh Nhu Chi nhìn thấy cảnh tượng thiếu niên bị người ta tùy ý chà đạp.
Thiếu niên từng kéo tay áo nàng, bảo nàng đừng nhảy xuống, nay bị hai thái giám giữ chặt, cánh tay trật khớp buông thõng bên hông, ngay cả những ngón tay rủ xuống cũng chi chít vết thương vụn vặt, không hề có sức phản kháng.
Thất Hoàng tử dùng sức bẻ cằm thiếu niên, gắp một cục than nóng vừa tắt, còn vương tàn lửa, toan nhét vào miệng của hắn.
“Dừng tay!”
Nàng cất tiếng quát.
Thấy vị Kế hậu đang được sủng ái nhất là nàng, Thất Hoàng tử đành bực bội chịu thua, dẫn theo thủ hạ cáo lui.
Khanh Nhu Chi đi từng bước, từng bước đến trước mặt thiếu niên.
Hắn cuộn mình nơi góc tường, khắp người đầy thương tích, như một con chó hoang không nhà. Hàng mi dày khẽ run, đôi mắt nhìn tới lạnh lùng, trong trẻo sáng ngời, thấm vào lòng người.
Ánh mắt hắn khiến nàng nhớ đến một chú chó nhỏ màu đen đã lớn lên cùng nàng từ thuở bé.
Chỉ tiếc, đêm trước khi nàng nhập cung, nó đã chết.
Nàng nghe thấy giọng hắn yếu ớt: “... Làm thế nào mới có thể sống tiếp?”
“Sống tiếp như người, nắm giữ quyền bính mà sống?”
Môi hắn rách nát be bét máu, giọng khàn đặc khó nghe, nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng xa lạ.
Chắc hẳn hắn không nhận ra nàng chính là vị tài nhân đêm đó đã định nhảy xuống giếng.
Nàng khẽ khom lưng, dùng giọng nói không ai nghe thấy thì thầm với hắn:
“Đoạn tình tuyệt niệm.”
Đoạn bỏ tình riêng, tuyệt đi vọng niệm.
Chỉ có như vậy, mới có thể đạt được bất cứ thứ gì mình muốn.
Sau này, nàng đưa hắn về Khôn Ninh Cung. Từ từ tháo tràng hạt xuống, đeo lên cổ tay gầy gò trắng bệch của hắn:
“Ta tên là Khanh Nhu Chi, từ nay về sau, ta chính là mẫu hậu của ngươi.”
Ký ức đến cuồn cuộn, nhưng cũng lui đi rất nhanh.
Tràng hạt kia hắn vẫn còn giữ, có phải chăng là chứng tỏ... Nhìn gương mặt nghiêng bình tĩnh của nam nhân, nàng không nhịn được tiến lên:
“Điện hạ, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”
Vừa đến gần, nàng liền thoáng nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên mặt băng. Cuối cùng Khanh Nhu Chi cũng nhận ra vì sao thấy quen thuộc, ba năm trước khi nàng đến nhà giam đưa rượu độc, khi đó nàng cũng mặc bộ trang phục này!