Chương 17

Chử Vọng từ thuở thiếu niên đã ít khi né tránh ánh mắt người khác, lần này cũng vậy, hoàn toàn không có khái niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt của nàng, đôi mắt phượng sâu thẳm, dài hẹp, truyền đạt một cảm xúc ôn hòa mà mê hoặc:

“Người nên biết, ta không động thủ gϊếŧ người, không phải vì ta không dám.”

Khanh Nhu Chi thấy da đầu tê dại.

Nàng hiểu ý hắn.

Không phải không dám, mà là không thèm.

Không thèm làm khó một nữ tử yếu đuối, như tơ hồng bám trên cây, chỉ là vật phụ thuộc vào Hoàng quyền như nàng.

Tuy nhiên, Thiên mệnh đã khác, núi cao sắp sụp.

Hẳn là không cần hắn động thủ thì cũng đã có vô số kẻ muốn lấy tính mạng vị Hoàng hậu bù nhìn này, dâng nàng lên bằng hai tay để lấy lòng hắn...

Nhìn bóng lưng nam nhân cất bước rời đi không chút lưu luyến, chân tay Khanh Nhu Chi trong thoáng chốc trở nên lạnh lẽo vô cùng.

Chỉ cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ tan xương nát thịt.

...

Qua một hồi dò hỏi, Khanh Nhu Chi biết được Lâm Tri Vương có thói quen câu cá ở gần đây.

Nếu muốn đạt được sự tha thứ của đối phương, đương nhiên phải biết buông bỏ thể diện.

Đội mũ trùm đầu, bất chấp mọi ánh nhìn khác lạ, Khanh Nhu Chi theo hướng Mộ Chiêu chỉ mà đi.

Số tiền mua bộ y phục này là vay của Mộ Chiêu, đó là một chiếc áo choàng có mũ trùm màu đen, kiểu dáng vô cùng rộng rãi, không chỉ chắn gió còn có thể che giấu dung mạo.

Nhìn có vẻ quen mắt, nhưng lại không nhớ đã gặp ở đâu.

Trời đất phủ một lớp bạc trắng tinh khôi, hai bên đường là hàng tùng bách, cành cây treo đầy tuyết trắng.

Bước đi trong đó, tựa như lạc vào bức họa thủy mặc, Khanh Nhu Chi thở dài một hơi.

Cung cấm là ổ vàng phú quý, nhưng cũng là nhà tù tứ phía.

Đã lâu không được tự tại bước đi giữa trời đất như vậy, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm đã lâu không có.

Không khí bên bờ sông trong lành và lạnh lẽo, nàng liếc mắt đã thấy bóng dáng màu đen kia.

Giữa trời tuyết mênh mang, một mình câu cá nơi sông lạnh.

Hắn đội nón lá, mái tóc đen như tơ lụa buông xõa hai vai, khoác ngoài một chiếc áo bào dệt hoa văn tinh xảo màu đen tuyền, vạt áo dài phía sau trải rộng trên nền tuyết như cánh hoa.

Màu đen càng thêm đen, màu trắng càng thêm trắng.

Hắn rủ mi mắt, hàng mi dày như chiếc quạt nhỏ đọng đầy hạt tuyết trắng. Gió thổi qua, hạt tuyết liền rơi sột soạt xuống cổ áo. Tay áo rộng rãi hơi trượt xuống, để lộ cổ tay trắng muốt lạnh lẽo, đeo một chuỗi tràng hạt màu đen.