Chương 16

“Ta và người quen biết nhau bấy lâu, ta cũng không muốn cảnh tượng trở nên quá khó coi. Nương nương hãy thu xếp một chút, rời đi sớm đi.”

Đây là đang ra lệnh đuổi khách.

Nhớ lại những lời đầy sát khí trước đó của hắn, nếu cứ thế quay về, đến khi đại quân vào cung, nàng là Hoàng hậu, chỉ sợ chỉ có một con đường chết... Không, chắc chắn sẽ rơi vào kết cục còn bi thảm hơn cả cái chết!

“Điện hạ có thể cho ta ở lại được không?”

Khanh Nhu Chi nắm chặt tay áo, giọng điệu mang chút thương lượng. Giọng nàng vốn đã mềm mại đến tột cùng, dù nói chuyện bình thường cũng như đang trêu chọc, dễ dàng khuấy động lòng người.

Sắc mặt hắn không đổi nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ngoài dự đoán lại không hề cố chấp: “Nếu đã như vậy, nương nương cứ theo quy củ trong quân đội mà hành xử.”

Hắn vung tay lên, lập tức có binh sĩ bước tới đặt chiếc mâm trên tay xuống.

Chỉ thấy bên trong xếp ngay ngắn một bộ y phục màu đen.

Khanh Nhu Chi nhẹ nhõm thở ra một hơi, chỉ cần có thể ở lại, chuyện khiến hắn tha thứ cho nàng, nàng có thể từ từ tìm cách.

Nhưng hắn bỗng nhiên nhấc tay áo chặn lại bàn tay đang muốn lấy y phục của nàng.

Khanh Nhu Chi không hiểu.

Chử Vọng giọng điệu bình thản: “Tiền hàng đã trao, lẽ nào ngay cả đạo lý đơn giản này mà nương nương cũng không hiểu?”

Khóe môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên, nói đầy thâm ý: “Ta quên mất, những năm này nương nương sống an nhàn, đương nhiên không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.”

Đây là lời châm chọc nàng hưởng phúc quá lâu, đến nỗi chẳng còn chút kiến thức thông thường nào. Khanh Nhu Chi thầm nghiến răng, thu tay về.

Trong cung, quả thực ít khi dùng tiền, hiện giờ nàng có thể coi là không một xu dính túi.

“Ngọc tỷ.” Hắn nói ngắn gọn.

Khanh Nhu Chi cắn nhẹ môi đỏ, đôi mắt sáng như suối xuân khẽ động.

Không thể giao cho hắn.

Đồ vật rơi vào tay hắn, nàng liền không còn lý do để ở lại nữa.

Đến khi phản quân vào cung, một vị Hoàng hậu không quyền không thế như nàng sẽ trở thành cá nằm trên thớt mặc người xẻ thịt.

Kết cục tốt nhất cũng chỉ là giữ được toàn thây.

Đằng nào cũng là chết, chi bằng liều một phen... Hắn đang ở ngay trước mặt, nàng dứt khoát quên đi sự không vui đêm qua, thành tâm hỏi:

“Điện hạ muốn như thế nào thì mới chịu chấp thuận điều kiện của ta?”

Chử Vọng ngưng mắt, chậm rãi lắc đầu: “Xem ra, nương nương có phần được voi đòi tiên quá rồi.”

Hắn đứng dậy, gương mặt bình thản không chút sơ hở: “Dù không có nương nương tương trợ thì ta cũng có thể làm lên chuyện lớn. Thiên hoàng quý trụ, văn võ khắp triều đình đã sớm không còn một ai có thể ngăn cản ta.”