Mộ Chiêu nghe vậy liền nóng nảy, lúng túng xắn tay áo lên, nhưng bị Khanh Nhu Chi giữ lại:
“Tiểu tướng quân, không được.”
Tiếng này ngăn lại động tác của hắn ta, thiếu niên đột ngột quay đầu nhìn lại, ánh mắt hơi sáng lên:
“Nếu tỷ tỷ thật lòng muốn ở lại, ta đây có một ý kiến hay.”
Hắn ta hắng giọng: “Làm thị thϊếp của đường huynh ta đi!”
Lời này vừa thốt ra, Khanh Nhu Chi và Tống Tầm Hoan đều kinh ngạc.
Khanh Nhu Chi kinh ngạc vì lời này quá hoang đường vô căn cứ, còn Tống Tầm Hoan thì kinh ngạc vì người chợt xuất hiện.
“Điện hạ.”
Khanh Nhu Chi nghe tiếng liền nhìn theo, quả nhiên, người tới chính là Lâm Tri Vương.
Hắn đứng ngược sáng, thần sắc khó lường, hẳn là đã nghe rõ mồn một câu “Làm thị thϊếp của đường huynh ta đi”.
Không khí dâng lên sự ngượng nghịu.
Lâm Tri Vương cai trị rất nghiêm khắc, nói một không hai, hắn chưa biểu lộ ý kiến về việc xử trí thị nữ này ra sao thì chẳng ai được tự tiện làm chủ. Dù Tống Tầm Hoan không cam lòng nhưng cũng chỉ đành bị Mộ Chiêu dùng sức lôi kéo đi.
Để lại Khanh Nhu Chi một mình đối diện với Chử Vọng.
Nhất thời, nhìn nhau nhưng lại không nói nên lời.
Có lẽ cảm thấy xung quanh quá tối, nam nhân bước đến bên bàn lấy que tạo lửa để châm nến. Lòng bàn tay hắn che chở ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu, cho đến khi nó cháy càng lúc càng sáng, đổ bóng dài đậm xuống khóe mắt hắn.
Hắn cất lời:
“Mẫu hậu thật sự nghĩ bản thân khuynh quốc khuynh thành, bất kỳ nam nhân nào gặp phải cũng sẽ vì người mà say đắm sao?”
Khanh Nhu Chi sững sờ, hắn đang nói cái gì vậy?
Hắn tiếp lời: “Cho dù là muốn dựa dẫm vào Kiến Lăng Vương thì người chọn thời cơ cũng không đúng chút nào.”
Khanh Nhu Chi không suy nghĩ nhiều như hắn, nàng nghiêm nghị đáp: “Ta qua lại với Thế tử Kiến Lăng Vương, không hề có mục đích.”
“Ta để ý đến hắn...” Quan sát thần sắc hắn, nàng dịu dàng nói: “Bởi vì Mộ Chiêu, hắn khiến ta nhớ tới Điện hạ của ngày xưa.”
Chử Vọng không hề phản ứng.
Mọi việc nàng làm trong mắt hắn, chẳng qua là sự giãy giụa trước khi con thú bị nhốt chết. Dù có ra vẻ tha thiết đến mấy thì cũng không thể thay đổi được kết cục.
Người sắp chết, thường có vẻ đẹp bi thương mà rực rỡ.
Đã gieo nhân nghiệt, tất sinh quả nghiệt.
Hắn không ngại ngắm nhìn thêm một lúc.
Hắn phủi áo bào rồi ngồi xuống, toàn thân được bao phủ bởi ánh nến ôn hòa mà tái nhợt. Nam nhân mày mắt như họa, ngón tay thon dài trắng nõn cong lên chống bên mặt.
Một ánh mắt liếc sang, mang theo sự uy hϊếp mạnh mẽ đến rợn người, nhưng giọng điệu lại vô cùng ôn hòa: