Chương 14

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, hắn ta vẻ mặt hồi tưởng: “Ta thấy ấy mà, Hoài Tranh tỷ tỷ thế này mới gọi là nữ tử, hơn hẳn mấy bà quỷ cái động một tí là quất roi.”

Chử Vọng lại chẳng hề lay động. Đôi mắt phượng của hắn khẽ nâng, tầm mắt nhìn ra xa xăm, không rõ rốt cuộc đang nghĩ gì.

Thiếu niên bĩu môi.

Vị đường huynh này của hắn ta, tính tình như hòa thượng, chẳng hề hứng thú với nữ sắc, chỉ còn cách bay lên trời thành tiên có một bước mà thôi.

“Chẳng hay Mộ tiểu tướng quân nói bà quỷ cái là đáng ám chỉ ai vậy?” Có người cất tiếng cười hỉ hả hỏi.

“Đương nhiên là Tống Tầm Hoan cái đồ...”

Lời chưa dứt đã bị một bàn tay lớn túm chặt tai, đau đến mức hắn ta kêu gào không ngừng.

...

“Ngọc, lưu lại, người, cút đi.”

Khanh Nhu Chi nhíu mày, nhìn vị tướng quân mặt ngọc trước mặt, chỉ thấy dáng người nàng ta cao ráo, mày mắt thanh tú, tay cầm roi sắt, đường hoàng ngồi phịch xuống trước mặt nàng.

Vừa cất lời, Khanh Nhu Chi mới nhận ra đây là một nữ tử.

Tống Tầm Hoan cũng đang âm thầm dò xét Khanh Nhu Chi, càng nhìn càng thấy không vừa mắt, tướng mạo nữ tử này quá đỗi yêu mị, giống hệt với loại hồng nhan họa thủy trong miệng kẻ kể chuyện tới mười phần mười:

“Thức thời thì hãy ngoan ngoãn giao ngọc tỷ ra, đừng ép ta phải động thủ.”

“Tướng quân có ấn tín do Điện hạ đích thân viết không?”

Tống Tầm Hoan không đáp, tay vuốt ve roi sắt, vẻ sát khí ẩn hiện nơi khóe mắt: “Cô nương da thịt mềm mại, hẳn chưa biết đến sự lợi hại của khổ hình chốn quân trường.”

Dứt lời, nàng ta liếc mắt ra hiệu.

Hai binh sĩ hiểu ý, định xông lên khống chế Khanh Nhu Chi.

“Tống Tầm Hoan!” Một tiếng quát trong trẻo vang lên, Mộ Chiêu lập tức xông vào, hắn ta đứng chắn giữa hai bên.

“Đồ đàn bà đanh đá nhà ngươi, ngươi muốn làm gì Hoài Tranh tỷ tỷ?”

Tống Tầm Hoan trợn trắng mắt:

“Mộ tiểu tướng quân đến thật đúng lúc! Ta vì Điện hạ mà gánh vác việc chung, ngươi xen vào làm chi? Ai biết độc phụ Hoàng hậu kia phái một nữ tử đến là mưu toan quỷ quái gì?”

“Chẳng phải ngươi cũng là nữ tử đó sao?”

“Bảo ngươi là đồ ngốc, chẳng lẽ ngươi ăn luôn cả đầu óc của mình rồi sao?”

Tống Tầm Hoan trừng mắt sắc lạnh, quất mạnh roi, dọa Mộ Chiêu vội vàng che chắn “mỹ nhân yếu đuối” sau lưng. Ngoan nào, đây chính là bảo bối hắn ta tìm cho đường huynh, đừng có mà đánh hỏng.

“Nhìn cái vẻ vô dụng của ngươi kìa, như thể tám đời chưa thấy nữ tử vậy, đúng là đáng cười!” Tống Tầm Hoan chế giễu.