Chưa đợi nàng đáp lời, hắn ta lại xoa cằm: “Truyền ngôn Kế hậu mỹ mạo, là Cửu vĩ yêu hồ tái thế, có bản lĩnh mê hoặc lòng quân vương. Xem ra là thật rồi?”
Khanh Nhu Chi đặt hai tay lên dây đàn, ngừng tấu, lẳng lặng nhìn hắn ta.
Mộ Chiêu sờ mũi: “Xin lỗi, ta không cố ý bàn luận linh tinh về chuyện Hoàng thất...” Hắn ta cười, chẳng hề có vẻ hối lỗi: “Chỉ vì dân gian đồn đại quá nhiều, ta thực sự hiếu kỳ.”
Khanh Nhu Chi cũng cười:
“Tiểu tướng quân, thϊếp xin dạy người đôi chút cung trung lễ nghi nhé.”
“Lễ nghi?”
Mộ Chiêu không tỏ vẻ hứng thú, nhưng thấy khóe môi hồng nhuận của nữ tử kia khẽ cong lên, quả thực vừa e ấp vừa quyến rũ, hương sắc ngọc ngà, đặc biệt là đôi mắt sáng, lờ mờ sương khói, ý tứ quyến rũ lan tỏa.
Hai chữ “Không cần” đã lăn lóc nơi đầu lưỡi, cuối cùng vẫn không bật ra, hắn ta gật đầu tỏ vẻ giữ ý:
“Cũng tốt.”
Khanh Nhu Chi chậm rãi đứng dậy.
Bị thiếu niên nhìn chằm chặp nhưng nàng cũng chẳng hề nao núng. Thân thể đứng thẳng, hai tay đan vào nhau, tay phải ở trên, đặt nơi eo trái, cơ thể bị xiêm y bó sát chậm rãi xoay về phía thiếu niên, khẽ cúi mình khuỵu gối, cử chỉ vừa uyển chuyển vừa kiều diễm, vạn phần phong tình, câu hồn đoạt phách.
Một lát sau, nàng khẽ cất tiếng gọi:
“Tiểu tướng quân?”
Lúc này Mộ Chiêu mới như tỉnh cơn đại mộng.
Nàng dạy hắn lễ “vạn phúc” của nữ tử ©υиɠ đình, chẳng phải là gián tiếp mắng hắn không hiểu lễ nghi sao!
Má thiếu niên nóng bừng, hắn có lời nào đắc tội với tỷ tỷ này sao?
...
“Đường huynh.” Mộ Chiêu cười gọi.
Nam nhân thân hình cao lớn ngọc thụ lâm phong, mái tóc đen được vấn bằng một cây trâm ngọc, hai bên thái dương rủ xuống những sợi tua dài, một chiếc áo khoác ngoài viền đen càng tôn lên dáng vẻ cao gầy, so với thiếu niên đang tươi cười bên cạnh, càng lộ rõ vẻ trầm ổn thành thục.
Khúc đàn vừa rồi, chắc chắn đường huynh cũng đã nghe thấy, Mộ Chiêu quay đầu nhìn lại, bóng dáng xinh đẹp kia đã không còn, chỉ còn lại làn hương thoang thoảng từng đợt thổi tới, nhớ đến đường huynh tối qua về muộn, trên người cũng mang hương thơm tương tự, Mộ Chiêu trêu chọc:
“Mỹ nhân tài sắc vẹn toàn thế này, hay là đường huynh thu về làm của riêng đi?”
Lâm Tri Vương nghe vậy nhìn sang, hắn đánh giá thiếu niên một hồi, đôi môi mỏng khẽ mở, lẩm bẩm thốt ra từng chữ:
“Thu về làm của riêng?”
Mộ Chiêu hoàn toàn không nhận ra vẻ dị thường trong ánh mắt hắn: “Hoàng hậu phái mỹ nhân bậc này đến đầu thành, nói là hiến ngọc, ta thấy chi bằng nói là hiến người. Bên cạnh huynh vừa hay thiếu một người thị hầu chăn gối, ta thấy nàng ta rất hợp.”