Hiện giờ Thánh thượng chỉ còn duy nhất một huynh trưởng tại thế, trấn giữ Kiến Lăng xa ngàn dặm, nắm trong tay vài vạn binh mã.
Chẳng lẽ hắn ta là Thế tử Kiến Lăng Vương, Chử Mộ Chiêu?
Trong lòng nàng dấy lên sóng to gió lớn, ngay cả Kiến Lăng Vương cũng đã về phe Chử Vọng!
Há chẳng phải ý trời muốn hắn xưng Đế ư?
Tim đập thình thịch, nàng liền đổi sang vẻ mặt hổ thẹn:
“Chuyện năm xưa, thϊếp cũng từng nghe qua. Có vài lời, không biết có nên nói không.”
“Tỷ tỷ cứ nói.”
“Thuở ấy, Hoàng hậu nương nương quả thực có phần vô tình vô nghĩa. Nhưng những năm gần đây, người cũng thường xuyên nhắc đến Cửu Hoàng tử với thϊếp. Nói rằng người mà người ấy phụ bạc nhất trong đời chính là Điện hạ. Hôm nay may mắn được tiểu tướng quân nhắc nhở, thϊếp ở đây xin thay mặt nương nương, tạ lỗi với Điện hạ.”
Nói đoạn, nàng cúi người hành lễ thật sâu.
Thiếu niên kinh ngạc: “Hoàng hậu thật sự có lòng hối lỗi?”
Sắc mặt Khanh Nhu Chi nghiêm nghị:
“Phải. Nếu không người ấy đã chẳng phái thϊếp đến đây, dùng mọi cách lấy lòng Điện hạ, dâng lòng thành muốn quy phục.”
Mộ Chiêu lộ ra nụ cười đã tỏ tường:
“Không hay tỷ tỷ tên gọi là chi?”
“Thϊếp tên Hoài Tranh.”
“Hoài Tranh tỷ tỷ...” Thiếu niên giơ tay, chỉ vào vật sau lưng nàng: “Đó là đàn cầm của tỷ tỷ sao?”
Khanh Nhu Chi cũng quay đầu nhìn theo, ánh mắt trở nên dịu dàng: “Là vật do trưởng tỷ đã khuất của thϊếp để lại.”
“Tiểu tướng quân có muốn nghe đàn không?”
Mộ Chiêu gật đầu, nàng liền bước chân nhẹ nhàng, ngồi sau cây cổ cầm. Tay áo lụa khẽ nâng, ngón ngọc thon dài đặt lên bảy dây đàn thanh tao.
Ngón tay khẽ động, tiếng đàn liền trỗi lên.
“Là khúc Ngọc Phi Dẫn...” Mộ Chiêu ôm kiếm nhắm mắt lắng nghe, ngâm nga: “Băng tuyết lâm trung trứ thử thân, bất đồng Đào Lý hỗn phương trần. Hốt nhiên nhất dạ thanh hương phát, tán tác càn khôn vạn lý xuân (Sống giữa rừng băng tuyết, chẳng hòa cùng đào lý phàm trần. Chợt một đêm hương thanh thoát tỏa, lan khắp càn khôn vạn dặm xuân).”
Tiếng đàn trong trẻo, lạnh lẽo, chất chứa sự thăng trầm của năm tháng, sự thấu triệt lẽ đời, tựa như đến từ tiên cảnh.
Đây không giống một khúc nhạc mà một nữ tử chưa từng trải sự đời có thể tấu lên.
“Ba ngàn gốc bạch mai trong cung, đều gửi gắm nỗi nhớ của Thánh thượng đối với Nguyên hậu đã mất, mà khúc đàn này, cũng chứa đựng nỗi tương tư tương tự.” Không hiểu vì sao nữ tử kia lại khẽ thở dài.
Thiếu niên chợt mở bừng mắt: “Bệ hạ tình thâm nghĩa trọng như vậy, cớ sao lại nạp cả muội muội ruột của Nguyên hậu làm Kế hậu?”